RSS

BUỒN TÀN THU

06 Th6

NHẠC SĨ : VĂN CAO

CA SĨ  : LAN NGỌC

 

Buồn Tàn Thu là tác phẩm đầu tay viết năm 1939 của nhạc sĩ Văn cao với lời đề tựa dành chi nhạc sĩ Phạm Duy :

“” Tương tiến Nhạc Sĩ Phạm Duy , kẻ du ca đã gieo nhạc buồn của tôi khắp chốn  “”

 

Đây là một bài hát buồn, tiết tấu chậm nên hợp với những giọng cao vút như Thái Thanh , Mai Hương , Kim Tước ,  Lan Ngọc , Ánh Tuyết , Ngọc Hạ ………. Nhưng bài hát này nổi tiếng đầu tiên với giọng Phạm Duy ở thập niên 40.

Bài hát có ba phần lời, mang hình ảnh một người thiếu phụ ngồi đan áo trong nhà, nghe tiếng mưa gió ngoài hiên mà tưởng nhớ đến người tình xưa ở chốn xa xôi. Nàng muốn nhắn gió, nhắn mây, nhắn chim đưa tình đến cho người xưa, nhưng gió, mây, chim bay về mà người xưa vẫn không thấy tới. Chiếc áo nàng đan trên tay cũng đã hoàn thành. Trong giây phút thảnh thơi ấy, nàng cố tìm quên dáng người, nhưng càng quên càng nhớ. Mà năm tháng thì trôi không dừng. Nàng đành ôm một mối tình như mùa thu chết, với những chiếc lá vàng rơi.

 

BUỒN TÀN THU 

 

Ai lướt đi ngoài sương gió
Không dừng chân đến em bẽ bàng
Ôi vừa thoáng nghe em
Mơ ngày bước chân chàng
Từ từ xa đường vắng
Đêm mùa thu chết
Nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng
Em ngồi đan áo
Lòng buồn vương vấn
Em thương nhớ chàng
Người ơi còn biết em nhớ mong
Tình xưa còn đó xa xôi lòng
Nhờ bóng chim uyên nhờ gió đưa duyên
Chim với gió
Bay về chàng quên hết lời thề
Áo đan hết rồi
Cố quên dáng người
Chàng ngày nao tìm đến còn nhớ đêm xưa
Kề má say xưa
Nhưng năm tháng qua dần mùa thu chết bao lần
Thôi tình em đấy như mùa thu chết
rơi theo lá vàng

Nghe bước chân người sương gió
Xa dần như tiếng thu đang tàn
Ôi người gió sương em mơ thương ái bao lần
Và chờ tin hồng đến
Đem mùa thu chết
Nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng
Em ngồi đan áo
Lòng buồn vương vấn em thương nhớ chàng
Người ơi còn biết em nhớ mong
Đường xưa còn đó xa xôi lòng
Nhờ bóng chim uyên nhờ gió đưa duyên
Chim với gió
Bay về chàng quên hết lời thề

Ai lướt đi ngoài sương gió
Không dừng chân đến em bẽ bàng
Ôi vừa thoáng nghe em
Mơ ngày bước chân chàng
Từ từ xa đường vắng
Đêm mùa thu chết
Nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng
Em ngồi đan áo
Lòng buồn vương vấn
Em thương nhớ chàng
Người ơi còn biết em nhớ mang
Tình xưa còn đó xa xôi lòng
Nhờ bóng chim uyên nhờ gió đưa duyên
Chim với gió
Bay về chàng quên hết lời thề
Áo đan hết rồi
Cố quên dáng người
Chàng ngày nào tìm đển
Còn nhớ đêm xưa
Kề má say xưa
Nhưng năm tháng qua dần mùa thu chết bao lần
Thôi tình em đấy
Như mùa thu chết
rơi theo lá vàng …

 

MỤC  LỤC – NHỮNG CA KHÚC HAY 


Advertisements
 

Nhãn: , ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: