RSS

Tag Archives: chùa Long Hưng

CHÙA LONG HƯNG

CHÙA LONG HƯNG

(CHÙA MỘT CỘT Ở SÓC TRĂNG)

Từ QL1 đi vào, chỉ có thể bằng xe máy hoặc đi bộ, trên con đường rợp bóng cây, thoang thoảng mùi hương lúa, hương hoa, gió mát từ sông Kinh Xáng thổi vào cho bạn cảm giác đồng quê dễ chịu. Tới Tịnh xá Ngọc Hưng, quang cảnh một ngôi chùa bình thường, khu nhà gỗ thờ phật, phật bà Quan Âm đứng trên những hòn non bộ làm bằng đá cao sừng sững, dưới lá sen nở… Bạn còn đang choáng ngợp cảnh đẹp thiên nhiên nơi đây thì ngay bên cạnh bên Tịnh Xá Ngọc Hưng là chùa Long Hưng mà phía sau ngôi chùa là một ngôi chùa Một Cột qui mô lộng lẫy giữa một ao sen đẹp.

Chùa Long Hưng còn gọi là chùa Bốn mặt. Theo truyền thuyết của những người già kể lại rằng trong khu đất của dòng họ Châu khai phá canh tác trồng cây trái bốn mùa đều xanh tốt, bỗng một sáng nọ, trên miếng đất cao nhất, có khí vượng nổi lên một phật đá bốn mặt to bằng cái thúng úp, biết là điềm lành, dòng họ Châu đã bàn bạc thống nhất xây cất ngôi chùa bằng lá đơn sơ thờ phật bốn mặt, trải qua một thời gian, với địa thế chùa mọi người gọi là chùa Long Hưng và từ đó đến nay tên gọi được giữ mãi từ thế hệ này sang thế hệ khác. Long Hưng còn có nghĩa là Rồng thịnh, mảnh đất ấy có hình dáng của một con rồng, và hưng, theo giải thích của nhiều người vừa là sự thịnh vượng vừa là chữ cuối của làng Khánh Hưng xưa của thị xã Sóc Trăng. Chùa có niên đại hơn 200 năm nay, đầu tiên do dòng họ Châu quản lý, theo năm tháng đến nay trở thành chùa của các phật tử muốn tu hành, tụ điểm sinh hoạt tín ngưỡng của đông đảo đồng bào trong vùng. Hiện nay chùa nằm ở số 42A đường Điện Biên Phủ, khóm 1 phường 6 thị xã Sóc Trăng.

Do yêu cầu của nhiều phật tử và cũng là nỗi niềm riêng của hoà thượng Thích Hồng Chánh (còn gọi là Lý Công Khanh), một Hoà thượng có lòng yêu quê hương đất nước và trí tuệ thông mẫn, trước 1975 – Hoà thượng đã cho xây thêm chùa “Một cột” thờ phật bà Quan Âm trong nội khu chùa Long Hưng giữa năm 1965 và đầu năm 1966 thì hoàn thành, bản thảo kiến trúc do chính hoà thượng Thích Hồng Chánh chủ trì có sự tham gia đóng góp ý kiến của huynh đệ là hoà thượng Trí Bổn (hiện nay tu ở chùa Vĩnh Hưng – cũng tại thị xã Sóc Trăng). Với tài nghệ của các phật tử, chùa Một cột được xây dựng bằng bê tông cốt thép vững chắc nhưng vẫn giữ được nét mảnh mai mà uy nghi và đặc biệt giữ được nét truyền thống Á Đông theo mô-típ kiến trúc của chùa Một Cột tại Hà Nội. Nhìn xa xa, trong hơi nước ban mai, hay sương chiều tà mới chiêm ngưỡng thấy hết được vẻ đẹp của ngôi chùa có nét cổ kính, lòng ta nao nao nhớ về thủ đô Hà Nôi, nơi có ngôi chùa nguyên bản, trái tim của tổ quốc.


Chùa “Một cột” ở chùa Bốn Mặt – Long Hưng nhìn từ ngoài vào rất thanh mảnh và có nét riêng độc đáo, vừa có nét chung của truyền thống đình, chùa ở phương đông. Chùa cao khoảng 8 m (kể từ đáy hồ lên đỉnh), có 18 bậc lên xuống rộng 1 m được nâng đỡ bởi một cột xi măng cốt thép chữ H sát bờ. Cả ngôi chính điện của chùa được chịu bằng một cột tròn âm xuống ao sen, có đường kính khoảng 2m, xung quanh được bao bọc 3 vòng lớn của 4 chú rồng lớn, ngẩng đầu về 4 hướng, phật Thích Ca ngồi thiền dưới bóng cây bồ đề toả mát, đó cũng là hướng chính của điện thờ chùa Long Hưng. Quanh cột trụ các nghệ nhân còn trang điểm những áng mây trắng bồng bềnh làm cho ta có cảm giác như cả toà nhà được các con rồng cuốn bay đi lơ lửng giữa trời mây, chốn thần tiên. Trong khói chiều phảng phất, sưng mù ban mai càng cho ta cảm giác hư hư thực thực của nơi thờ phật.

Người xưa đã khéo kết hợp giữa kiến trúc xây dựng với không gian thiên nhiên tạo nên hình như vừa gần gũi vừa có nét thần tiên. 8 cột chống (bát chánh đạo) phía trên một cột như 8 cánh tay của người lực lưỡng đỡ toà điện thờ. Phía trên bát chánh đạo là 12 cột vuông vắn, viền bao lơn quanh toà điện thờ trong kết cấu hài hoà vững chắc, nền lát gạch bông màu xanh dịu. Trong khu chính điện xây một bệ thờ rộng 1,2m X 1m, mặt bệ làm bằng đá mài màu xanh có vân cẩn đá xanh đậm và đen, cao 0,8m phía trước có trang trí hoa văn hình kỷ hà, trong vành tròn vẽ một chiếc tàu đang vượt sóng trùng khi. Trên bệ thờ là ngoài bát nhang lớn màu lam phía trong là bức tượng bà Quan Âm làm bằng thạch cao đứng trên toà sen hồng tay phải giơ cao bắt ấn, tay trái cầm bầu nước cam lồ. Phía sau là một bức tranh phong cảnh sơn thuỷ hữu tình với màu sắc sặc sỡ vẽ cảnh dòng sông núi non cây cối, đặc biệt là có bụi tre ngà và hình con chim Phượng đang chao lượn ngậm chuỗi hạt trai. Trong khói nhang đèn mờ ảo..ta thấy tượng phật Quan Âm bồ tát sống động như đang từ cõi tiên về với đời thường…

Đường dẫn lên chùa Một Cột ở Sóc Trăng

Trên mái chùa là hình như quen thuộc với nét cong mái đao cổ kính, đỉnh cao nhất được gắn 2 con rồng bằng gốm nung đang châu đầu vào nhau thể hiện thuyết “Lưỡng Long Tranh Châu”. Bốn góc mái theo đường cong có 4 con cá chép to, nhân dân gọi là cá Hóa Long cùng chầu vào đỉnh cao. Bao quanh chùa Một Cột là một ao sen với diện tích trên 200m2 xung quanh bờ được gắn đan xi măng làm kè chống sạt lở và xung quanh ao là các loại cây trái bốn mùa tươi tốt, tích hương tạo mật, cùng hương hoa sen lan tỏa làm ngây ngất hồn người. Trước bậc lên chùa, hai bên là hai cây hoa sứ nở hoa trắng bốn mùa, chính giữa là một cây mai tứ quý… tạo cho chùa “Một Cột” vừa cổ kính, trang nghiêm vừa thực vừa hư như cho ta lạc vào cõi bồng lai tiên cảnh…

Chùa “Một Cột” ở Sóc Trăng cùng với những danh lam thắng cảnh khác như chùa Dơi, Chùa Đất Sét, Khu du lịch văn hoá Hồ Nước Ngọt, Bình An và hàng trăm ngôi chùa Khmer, Hoa, Việt khác … với những nét kiến trúc văn hoá độc đáo của Sóc Trăng là những điểm du lịch lý thú hấp dẫn du khách bốn phương về thăm…một vùng miền quê sông nước hữu tình, vườn cây trái ngọt trĩu quả và những lễ hội, phong tục tập quán của mảnh đất đậm đà bản sắc văn hóa đa dân tộc…

(SocTrangonline)

MỤC LỤC  – KIẾN TRÚC PHẬT GIÁO

*MỤC LỤC – CÁC NGÔI CHÙATẠI MIỀN NAM


 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Mười Một 23, 2009 in nam bộ

 

Nhãn: , , , , , , , ,

CHÙA LONG HƯNG

Chùa Long Hưng: Dấu ấn của tổ Đạo Trung- Thiện Hiếu

long hưng 2

Vào năm Mậu Tý (1768) đời Lê Hiển Tông, niên hiệu Cảnh Hưng thứ 29, ở vùng đất Thới Hoà, Bến Cát ( nay thuộc xã Tân Định, Bến Cát, Bình Dương), dân chúng lập am cho Hòa thượng Đạo Trung tu hành sau này lấy tên là chùa Long Hưng . Thiền sư Đạo Trung – Thiện Hiếu là một cao Tăng thuộc thế hệ thứ 38 phái Thiền Lâm Tế truyền theo dòng kệ của Tổ Liễu Quán: Thiệt Tế Đại Đạo. Thiền sư Đạo Trung là đệ tử đắc pháp với Thiền Sư Đại Quang- Chí Thành ( Theo Hòa thượng Mật Thể trong Việt Nam Phật giáo sử lược và Việt Nam Phật giáo sử luận của Nguyễn Lang cũng như lịch sử Phật Giáo Đàng trong của Hiền Đức, thì Đạo Trung là đệ tử của Đại Cơ- Đức Huân. Nhưng theo bản truyền thừa mà chúng tôi có, thì Đạo Trung là đệ tử của Ngài Đại Quang- Chí Thành. Thiền Sư Đại Quang là người có công xiển dương Phật giáo ở miền Tây).

Ngài Đạo Trung từ chùa Hội Sơn ở Thủ Đức đi hoằng hóa đạo pháp, Ngài đến khai lập chùa Linh Sơn ở núi Điện Bà ( Tây Ninh ) vào năm 1763 ( theo Việt Nam Phật giáo sử luận). Từ chùa Linh Sơn, Ngài về vùng đất Thới Hòa, Bến Cát. Thấy cảnh thanh tịnh, đồng ruộng thoáng mát nên Sư thường tới dừng chân nghỉ dưới gốc cây Trâm ở ven “ Bưng Đỉa”. Tương truyền vùng bưng này đất đai phì nhiêu nhưng rất nhiều đỉa nên nông dân ở đây không cấy lúa, trồng hoa màu được. Do đó đồng ruộng phải bỏ hoang. Thấy Sư đến, dân làng mến mộ lập am tranh cho Ngài tá túc, đồng thời cũng mong được sự chú nguyện đem đến bình an trong việc cày cấy cho nông dân. Thấy sự vất vả, nghèo nàn của người nông dân vùng này vì bưng ruộng quá nhiều đỉa. Một hôm sư phát tâm xuống giữa đồng bưng ngồi thiền định phát lời nguyện: “ Nếu loài đỉa do nghiệp chướng chưa vãn sanh thì bây giờ sớm giác ngộ vãn sanh và nếu cần, ta nguyện hiến xác thân này cho loài đỉa ở đây và chỉ mong cho dân chúng được bình yên cày cấy để được cơm no áo ấm…” Trong khi Sư ngồi chú nguyện đỉa quay quanh Sư rất nhiều và có một con đỉa thật to màu trắng (có lẽ là đỉa chúa ) bò thẳng lên đầu Sư, nhưng Sư vẫn an nhiên thiền định. Một lát sau, đỉa chúa và các đỉa khác ngã lăn ra chết. Từ đó, vùng này không còn đỉa. Dân chúng dễ dàng cày cấy ruộng đồng, cuộc sống dần sung túc. Sau này, dân chúng gọi sư Đạo Trung là ” Tổ Đỉa” ( theo truyền tích dân làng kể lại).

long hưng 1

Tổ đạo Trung – Thiện Hiếu sanh năm Quý Hợi (1743). Ngài đến vùng bưng (Cầu Định) vào khoảng năm 1768 được dân làng dựng am nhỏ cho sư tá túc, thiền định. Đến năm 1794 (Giáp Dần), danh tiếng, đạo đức của Sư được lan rộng khắp vùng. Dân chúng phát tâm xin tổ cho trùng tu lại chùa để làm nơi thờ phượng được khang trang hơn. Tổ Đạo Trung – Thiện Hiếu có công lớn trong việc truyền bá chánh pháp nơi đây. Hiện nay chưa biết rõ tên tục và nguyên quán của Sư, chỉ biết Sư là bậc long trượng của chốn thiền môn, là vị khai sơn và trùng tu nhiều ngôi chùa như: Linh Sơn trên núi Bà Đen ( Tỉnh Tây Ninh); Long Hưng ( ấp 4 xã Tân Định, Bến cát); Hội Hưng ( xã Trung An, Củ Chi, TP.HCM); Hội Lâm còn gọi là chùa Bà Tang (xóm Chùa xã An Phú). Ngài từng đền hành đạo tại các chùa: Hội Khánh (Thủ Dầu Một); Long Thọ (Thủ Dầu Một); Hội Sơn (Thủ Đức) và Bửu An (Bến Gỗ – Biên Hoà).

Sau một thời gian hành đạo ở chùa Long Hưng, Tổ Đạo Trung thâu thần thị tịch vào ngày 20 tháng 12 năm Kỷ Mùi (1800). Trước khi thị tịch, hàng tứ chúng tôn xưng Ngài là Tổ, nhưng Ngài nói : Sau khi thị tịch môn đồ thiêu xác ta, nếu còn lại bàn tay làm vật chứng thì mới gọi là Tổ. Quả thật như lời phát nguyện, đồ chúng hoả thiêu thân xác thành tro chỉ còn lại 1 bàn tay và từ đây Ngài được tôn xưng vào hàng Tổ, môn đồ xây tháp phía sau chùa để tôn thờ. Hiện nay có nhiều chùa tưởng niệm ân đức sư, lập long vị và tháp vọng để thờ như: Chùa Long Thọ, Chùa Hội Khánh. Riêng chùa Thiên Bửu ( Bình Nhâm) có lập tháp vọng để thờ Tổ Đạo Trung.

Có lẽ Ngài Đạo Trung không có đệ tử truyền thừa nên sau khi Ngài viên tịch, vị kế thế trụ trì là Hoà Thượng Tiên Đề – Chơn Phẩm thuộc thế hệ thứ 37 theo dòng “ Đạo Bổn Nguyên” Ngài là huynh đệ với Thiền Sư Tiên Huệ – Tịnh Nhãn và là học trò của Hoà Thượng Tổ An – Mật Hoằng. Thiền sư Tổ Ấn – Mật Hoằng phái Thiền Lâm Tế đời 36 (1735 – 1835). Tổ Mật Hoằng từng được vua nhà Nguyễn cữ làm Tăng Cang trụ trì chùa Thiên Mụ vào năm Gia Long thứ ba ( 1804 ). Sau một thời gian hoằng pháp làm hưng thịnh nơi đây, Ngài Tiên Đề – Chơn Phẩm thị tịch vào ngày 18 tháng 4 năm Nhâm Tý (1852). Đồ chúng lập tháp thờ trong khuôn viên chùa. Tiếp các vị trụ trì là Thiền sư Minh Lịch thế hệ 38, Thiền sư Như Sơn – Thới Cư, thế hệ 39, Thiền sư Nguyên Tô thế hệ 44 (dòng Thiền Liễu Quán), Hoà thượng Quảng Phúc, Nhuận Đức, Đức Trường.

Chùa Long Hưng trải qua 9 đời trụ trì theo dòng kệ khác nhau. Trong biến cố thăng trầm của lịch sử có thịnh, có suy, nhưng ngôi chùa Bưng Đỉa vẫn mãi mãi được người dân vùng này sùng kính. Những hiện vật cổ được lưu lại đến nay là tháp Tổ Đạo Trung, một pho tượng của tổ sư Đạo Trung tạc bằng gỗ mít có niên đại vào khoảng đầu thế kỷ 19, một pho tượng bằng đồng cao khoảng 1m và các pho tượng Tam Thế, Thập Điện Diêm Vương bằng gỗ, 1 Đại Hồng chung, các long vị của các vị tổ sư và trụ trì, các bộ tượng gỗ khác …Tất cả hiện vậ này có niên đại khoảng cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, một bức hoành phi đề Long Hưng tự , sơn son thếp vàng lập vào năm Giáp Dần ( 1854) , giảng đường còn lưu lại câu đối (có vào năm 1903 ) của Hoà Thượng Thế Cư vị trụ trì đời thứ tư :

慈 蕓 法 雨 森 籮 變 地 皆 成 清 淨 境

Từ vân pháp vũ sâm la biến địa giai thành thanh tịnh cảnh

慧 日 曇 華 洎 在 竺 間 爭 睹 喜 歡 場

Huệ nhật đàm hoa tự tại gian tranh đổ hỉ hoan tràng

Tạm dịch :

Mây lành mưa pháp, phủ khắp ở cõi trần gian, đều trở thành nơi thanh tịnh.

Ngày huệ hoa đàm, tự tại như miền Thiên Trúc, sẽ trông thấy chốn an vui.

Chùa hiện nay không còn di tích cũ. Ngôi chánh điện đã bị chiến tranh làm đổ nát vào ngày 19 tháng 9 năm 1966. Vào năm 1986, Phật tử chùa đã xây dựng lại ngôi chánh điện nằm ở phía sau nền chánh điện cũ bằng vật liệu gỗ, kiến trúc cổ 3 gian 2 chái. Sau khi Hoà thượng trụ trì đời thứ 8 viên tịch vào năm 1989, chùa không có người thừa kế. Mãi đến năm 1995, Tỉnh hội mới bổ nhiệm Thượng toạ Thích Hồng Long (Chánh BĐD Phật giáo Bến Cát, Đại biểu HĐND, Uỷ viên UBMTTQ.VN huyện Bến Cát) về trụ trì. Vào tháng 3 năm 2001, Thượng toạ trụ trì và Phật tử tổ chức đặt đá trùng tu ngôi chánh điện trên nền cũ. Đến với chùa Long Hưng hôm nay hẳn là ta thấy hoàn toàn khác với cảnh trí của ngôi chùa năm xưa. Từ đường chính vào chùa độ khoảng gần 500 mét vùng bưng đỉa và đồng ruộng bạt ngàn năm xưa không còn nữa bởi do sự phát triển của khu công nghiệp cũng như sự phát triển dân số và nhà cửa, nhưng chùa Bưng Đỉa vẫn còn giữ được sự trầm lặng thánh thoát của thiền môn và thấp thoáng ta vẫn còn trông thấy vài mảnh ruộng còn sót lại của vùng Bưng Đỉa năm xưa.

Do có niên đại hình thành khá sớm so với các ngôi chùa cổ ở Bình Dương cũng như với lịch sử và hành trạng của Thiền Sư Đạo Trung – Thiện Hiếu nên chùa Long Hưng được sở Văn Hoá – Thông Tin tỉnh xếp hạng Di Tích Lịch sử cấp tỉnh vào ngày 4 tháng 7 năm 2005.

Chùa Long Hưng là nơi hành đạo của tổ Đạo Trung. Ngài đã đem đến cho vùng đất này một tinh thần từ bi vô ngã của đạo Phật. Hình ảnh của chùa Tổ Đỉa mãi mãi được ghi dấu mà người dân nơi đây đã ngưỡng mộ bậc chân tu.

Môn đồ pháp quyến đồng bái soạn

MỤC LỤC  – KIẾN TRÚC PHẬT GIÁO

*MỤC LỤC – CÁC NGÔI CHÙATẠI MIỀN NAM


 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Mười 27, 2009 in nam bộ

 

Nhãn: , , , , , , , , , ,

CHÙA LONG HƯNG


long hưng 2

Từ QL1 đi vào, chỉ có thể bằng xe máy hoặc đi bộ, trên con đường rợp bóng cây, thoang thoảng mùi hương lúa, hương hoa, gió mát từ sông Kinh Xáng thổi vào cho bạn cảm giác đồng quê dễ chịu. Tới Tịnh xá Ngọc Hưng, quang cảnh một ngôi chùa bình thường, khu nhà gỗ thờ phật, phật bà Quan Âm đứng trên những hòn non bộ làm bằng đá cao sừng sững, dưới lá sen nở… bạn còn đang choáng ngợp cảnh đẹp thiên nhiên nơi đây thì ngay bên cạnh bên Tịnh Xá Ngọc Hưng là chùa Long Hưng mà phía sau ngôi chùa là một ngôi chùa Một Cột qui mô lộng lẫy giữa một ao sen đẹp.

Chùa Long Hưng còn gọi là chùa Bốn mặt. Theo truyền thuyết của những người già kể lại rằng trong khu đất của dòng họ Châu khai phá canh tác trồng cây trái bốn mùa đều xanh tốt, bỗng một sáng nọ, trên miếng đất cao nhất, có khí vượng nổi lên một phật đá bốn mặt to bằng cái thúng úp, biết là điềm lành, dòng họ Châu đã bàn bạc thống nhất xây cất ngôi chùa bằng lá đơn sơ thờ phật bốn mặt, trải qua một thời gian, với địa thế chùa mọi người gọi là chùa Long Hưng và từ đó đến nay tên gọi được giữ mãi từ thế hệ này sang thế hệ khác. Long Hưng còn có nghĩa là Rồng thịnh, mảnh đất ấy có hình dáng của một con rồng, và hưng, theo giải thích của nhiều người vừa là sự thịnh vượng vừa là chữ cuối của làng Khánh Hưng xưa của thị xã Sóc Trăng. Chùa có niên đại hơn 200 năm nay, đầu tiên do dòng họ Châu quản lý, theo năm tháng đến nay trở thành chùa của các phật tử muốn tu hành, tụ điểm sinh hoạt tín ngưỡng của đông đảo đồng bào trong vùng. Hiện nay chùa nằm ở số 42A đường Điện Biên Phủ, khóm 1 phường 6 thị xã Sóc Trăng.

Do yêu cầu của nhiều phật tử và cũng là nỗi niềm riêng của hoà thượng Thích Hồng Chánh (còn gọi là Lý Công Khanh), một Hoà thượng có lòng yêu quê hương đất nước và trí tuệ thông mẫn, trước 1975- Hoà thượng đã cho xây thêm chùa “Một cột” thờ phật bà Quan Âm trong nội khu chùa Long Hưng giữa năm 1965 và đầu năm 1966 thì hoàn thành, bản thảo kiến trúc do chính hoà thượng Thích Hồng Chánh chủ trì có sự tham gia đóng góp ý kiến của huynh đệ là hoà thượng Trí Bổn (hiện nay tu ở chùa Vĩnh Hưng – cũng tại thị xã Sóc Trăng). Với tài nghệ của các phật tử, chùa Một cột được xây dựng bằng bê tông cốt thép vững chắc nhưng vẫn giữ được nét mảnh mai mà uy nghi và đặc biệt giữ được nét truyền thống á đông theo mô típ kiến trúc của chùa một cột tại Hà Nội. Nhìn xa xa, trong hơi nước ban mai, hay sương chiều tà mới chiêm ngưỡng thấy hết được vẻ đẹp của ngôi chùa có nét cổ kính, lòng ta nao nao nhớ về thủ đô Hà Nôi, nơi có ngôi chùa nguyên bản, trái tim của tổ quốc.

Chùa “Một cột” ở chùa Bốn Mặt – Long Hưng nhìn từ ngoài vào rất thanh mảnh và có nét riêng độc đáo, vừa có nét chung của truyền thống đình, chùa ở phương đông. Chùa cao khoảng 8 m (kể từ đáy hồ lên đỉnh), có 18 bậc lên xuống rộng 1 m được nâng đỡ bởi một cột xi măng cốt thép chữ H sát bờ. Cả ngôi chính điện của chùa được chịu bằng một cột tròn âm xuống ao sen, có đường kính khoảng 2 m, xung quanh được bao bọc 3 vòng lớn của 4 chú rồng lớn, ngẩng đầu về 4 hướng, phật Thích Ca ngồi thiền dưới bóng cây bồ đề toả mát, đó cũng là hướng chính của điện thờ chùa Long Hưng. Quanh cột trụ các nghệ nhân còn trang điểm những áng mây trắng bồng bềnh làm cho ta có cảm giác như cả toà nhà được các con rồng cuốn bay đi lơ lửng giữa trời mây, chốn thần tiên. Trong khói chiều phảng phất, sưng mù ban mai càng cho ta cảm giác hư hư thực thực của nơi thờ phật.

Người xưa đã khéo kết hợp giữa kiến trúc xây dựng với không gian thiên nhiên tạo nên hình như vừa gần gũi vừa có nét thần tiên. 8 cột chống (bát chánh đạo) phía trên một cột như 8 cánh tay của người lực lưỡng đỡ toà điện thờ. Phía trên bát chánh đạo là 12 cột vuông vắn, viền bao lơn quanh toà điện thờ trong kết cấu hài hoà vững chắc, nền lát gạch bông màu xanh dịu. Trong khu chính điện xây một bệ thờ rộng 1,2 m X 1 m, mặt bệ làm bằng đá mài màu xanh có vân cẩn đá xanh đậm và đen, cao 0,8 m phía trước có trang trí hoa văn hình kỷ hà, trong vành tròn vẽ một chiếc tàu đang vượt sóng trùng khi. Trên bệ thờ là ngoài bát nhang lớn màu lam phía trong là bức tượng bà Quan Âm làm bằng thạch cao đứng trên toà sen hồng tay phải giơ cao bắt ấn, tay trái cầm bầu nước cam lồ. Phía sau là một bức tranh phong cảnh sơn thuỷ hữu tình với màu sắc sặc sỡ vẽ cảnh dòng sông núi non cây cối, đặc biệt là có bụi tre ngà và hình con chim Phượng đang chao lượn ngậm chuỗi hạt trai. Trong khói nhang đèn mờ ảo..ta thấy tượng phật Quan Âm bồ tát sống động như đang từ cõi tiên về với đời thường…

Trên mái chùa là hình như quen thuộc với nét cong mái đao cổ kính, đỉnh cao nhất được gắn 2 con rồng bằng gốm nung đang châu đầu vào nhau thể hiện thuyết “Lưỡng Long Tranh Châu”. Bốn góc mái theo đường cong có 4 con cá chép to, nhân dân gọi là cá Hóa Long cùng chầu vào đỉnh cao. Bao quanh chùa Một Cột là một ao sen với diện tích trên 200m2 xung quanh bờ được gắn đan xi măng làm kè chống sạt lở và xung quanh ao là các loại cây trái bốn mùa tươi tốt, tích hương tạo mật, cùng hương hoa sen lan tỏa làm ngây ngất hồn người. Trước bậc lên chùa, hai bên là hai cây hoa sứ nở hoa trắng bốn mùa, chính giữa là một cây Mai tứ quý… tạo cho chùa “Một Cột” vừa cổ kính, trang nghiêm vừa thực vừa hư như cho ta lạc vào cõi bồng lai tiên cảnh…

Chùa “Một Cột” ở Sóc Trăng cùng với những danh lam thắng cảnh khác như chùa Dơi, Chùa Đất Sét, Khu du lịch văn hoá Hồ Nước Ngọt, Bình An và hàng trăm ngôi chùa Khmer, Hoa, Việt khác … với những nét kiến trúc văn hoá độc đáo của Sóc Trăng là những điểm du lịch lý thú hấp dẫn du khách bốn phương về thăm…một vùng miền quê sông nước hữu tình, vườn cây trái ngọt trĩu quả và những lễ hội, phong tục tập quán của mảnh đất đậm đà bản sắc văn hóa đa dân tộc…/.

Phương Quang (Soctrang online)

MỤC LỤC  – KIẾN TRÚC PHẬT GIÁO

*MỤC LỤC – CÁC NGÔI CHÙATẠI MIỀN NAM


 

Nhãn: , , , , , , , , ,