RSS

Tag Archives: tình ban.

PHẦN QUAN TRỌNG NHẤT TRÊN CƠ THỂ

PHẦN QUAN TRỌNG NHẤT TRÊN CƠ THỂ

Mẹ tôi thường đố ‘’ phần nào quan trọng nhât trên cơ thể’’ ?

Ngày nhỏ tôi cho rằng âm thanh là quan trọng nhất đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất . Mê lắc đầu “không phải thế. Có rất nhiều người bị điếc trên thế giới này , con ạ .nhưng con cứ tiếp tục suy nghĩ về câu đó , sau này mẹ sẽ hỏi con “

Vài năm sau ,tôi lại cho rằng hình ảnh là quan trọng nhất , vì thế mắt chính là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi .Mẹ lại nhìn tôi âu yếm và nói “con đã học được nhiều đấy , nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vì vẫn còn rất nhiều người bị mù “

Đã bao lần và lần nào cũng vậy , mẹ đều trả lời tôi .”không đúng , nhưng con đang tiến bộ rất nhanh , con yêu của mẹ “

Rồi năm ngoái ông Nội tôi mất , mọi người đều khóc vì thương tiếc ông .Ba tôi cũng khóc .Đây là lần thứ hai tôi thấy ba khóc . Khi đến lượt tôi và mẹ đến cạnh ông để nói lời vĩnh biệt , mẹ nhìn tôi thì thầm :”con đã tìm ra câu trả lời chưa ?”. tôi như bị sốc khi mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này .Tôi luôn nghĩ đó chỉ đơn giản là một trò chơi giữa hai mẹ con . Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi , mẹ liền bảo :”con trai ạ,phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai “ tôi hỏi :” có phải vì nó đỡ cái đầu con không hở mẹ ?”. Mẹ lắc đầu :”không phải thế , bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc .Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống .Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai để con có thể ngả đầu vào .”

Từ đó , tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người khơng phải là phần “ích kỷ”, mà là một phần biết cảm thông vời nỗi đau của người khác .

Các bài đã đăng :

MỤC LỤC – NGHỆ THUẬT SỐNG


 

Nhãn: , , , , ,

CHUYỆN CHẲNG LIÊN QUAN GÌ ĐẾN TÌNH YÊU

CHUYỆN CHẲNG LIÊN QUAN GÌ ĐẾN TÌNH YÊU

Thầy giáo Quách sốt cao không hạ . Chiếu điện thấy có vết to mờ bằng nắm tay ở ngay vùng ngực , nghi là ung thư.

Đồng nghiệp vào bệnh viện thăm hỏi . Khi ra về, có người bàn tán xôn xao .Có một người phụ nữ họ Vương từ mãi Bắc Kinh đến Đường Sơn thăm Quách . Chẳng biết chị ta là người thế nào lại là tới thăm thầy Quách . Lại có người nói , người phụ nữ tên Vương Đoan ấy xem ra tình tứ lắm . Từ sáng đến tối , cô ta cứ ngồi trước giường của thầy Quách . Cô ta chăm sóc từng thìa nước , thìa thuốc , thậm chí bưng cả bô. Cứ như vậy thì đủ biết , không phải là quan hệ thông thường . Thế là cứ từ đấy ,hễ có đồng nghiệp tới thăm thầy Quách thì thế nào cũng có chuyện, có liên quan tới Vương . Chuyện Vương cúi sát đầu xuống đo nhiệt độ cho thầy Quách , chuyện Vương quay đi lau nước mắt . Còn có chuyện khi kể ra làm nhiều người phải suy nghĩ . Ấy là chuyện thầy giáo Quách và Vương Đoan , mỗi ngừơi cầm một đôi đũa đùa nghịch bằng cách gõ vào cái cà mèn đựng cơm . Vương Đoan gõ vào mấy cái thì thầy Quách cũng gõ vào bấy nhiêu cái . Cứ khi gõ là hai người vừa cười vừa khóc cứ như mắc bệnh tâm thần vậy .Có người còn phát hiện , những chuyện có liên quan đến hai người thì vợ thầy Quách không hề có một mảy may nào là ghen tuông . Thế là có người ca ngợi thầy Quách có niềm “hạnh phúc vượt trội”.

Mười mấy ngày sau , căn bệnh của thầy Quách thuyên giảm và người ta xác định chính thức , không có khả năng bệnh ung thư . Thế là thầy Quách lại trở về trường dạy học . Có người hỏi chuyện cô gái . Thầy Quách kể lại :Vương Đoan là cô bạn láng giềng. Khi cuộc động đất lớn xảy ra , cô ấy bị vùi sâu trong lòng đất . Trên đó là những tấm bê tông lớn . Người ta đã tìm lấy cây gỗ lớn để đẩy những tảng bêtông lên, nhưng không được .Đành phải chờ xe cẩu tới . Phía dưới Vương Đoan kêu khóc .Cô ấy sợ ,khi xác bố mẹ còn nằm bên cạnh . Trời đã tối , người ta lại xôn xao bàn tán , đất bị lún . Thế là họ lại tranh nhau chạy ra đường tàu hỏa .Cả nhà chỉ còn lại một mình sống sót . Lúc đó mình chỉ biết tới Vương Đoan , còn Vương Đoan thì chỉ biết tin vào mình . lúc đó mình hét vào khe hở những tấm bê tông ở phía dưới : Vương Đoan ơi, đừng sợ . Trời tối rồi đó , mình ở trên này làm bạn với Vương Đoan đây .Bây giờ hai đứa mình mỗi người cầm một hòn gạch nhỏ . bạn gõ mấy cái , mình cũng sẽ gõ mấy cái … Thế là Vương Đoan gõ mấy cái : cạch ,cạch, cạch. Mình cũng gõ lại như vậy. Lâu dần tiếng gõ ở dưới lòng đất yếu đi rồi mất hẳn . Mình cũng buồn ngủ và thiếp đi . Chẳng biết thời gian đã kéo dài bao lâu , tiếng gõ dưới lòng đất lại rộ lên .Mình vội vàng cầm hòn gạch nhỏ gõ đáp lại lời cầu cứu . Vương Đoan xúc động gọi tên mình và khóc nức nở . Ngay hôm sau, xe cẩu tới , Vương Đoan được cứu thoát . Năm ấy mình mười chin tuổi , còn Vương Đoan mới mười một tuổi .

Nghe chuyện ,các đồng nghiệp nữ cảm động chảy nước mắt , còn đồng nghiệp nam thì lặng lẽ ngồi hút thuốc . Trước tình cảnh sống chết hoàn toàn trong sáng này , người ta cảm thấy ngượng ngùng xấu hổ bởi một hạt bụi tự dưng rơi vào khoảng trống trái tim tầm thường của mình .

Tác Giả TRƯƠNG LỆ QUÂN

VŨ PHƯƠNG (dịch từ nguyên bản tiếng Hoa Những truyện cực ngắn hay nhất năm 2000 của Trung Quốc ).

MỤC LỤC – TRUYỆN NGẮN HAY


 

Nhãn: , , , , , ,

XEO –ƠN- PU- LA- KHƠ

XEO –ƠN- PU- LA- KHƠ

Thưa đồng chí nhà báo , chắc đồng chí đã đi nhiều nơi , nhưng nếu không đến Tân Cương thì hẳn không biết đất nước ta rộng lớn nhu thế nào .Người Ngô Duy Nhĩ thường nói , Ở Tân Cươngmuốn ăn cơm phải cữoi con lừa , nếu không ,ăn no ở thôn này , đi tới thôn khác là chết đói ngay .Đây không giống như quê mình , hễ lên xe là ngàn dặm chẳng thấy bóng người , luôn phải làm bạn với máy móc , không biết tâm sự cùng ai . Cho nên , tôi lái xe thường ưa có người xin đi nhờ , mỗi lần gặp ai trên đường tôi đều giảm tốc độ hỏi họ muốn lên xe hay không . Đồng Chí thử nghĩ trên cái sa mạc Gobi mênh mông như thế này mà chỉ nhờ có đôi chân bước thấp bước cao thì ngán đến nỗi nào . Tôi không phải là tay hay tán chuyện , nhưng có người ngồi cạnh mình trong buồng lái thì vơi đi cái cảm giác cô đơn . Hôm nay gặp Đồng Chí nhà báo tôi có vẻ hơi nhiều lời , tôi vẫn thích nói chuyện, kết giao cùng trí thức mà.

Đồng Chí hỏi vì sao tôi lại đến Tân Cương ? Câu chuyện có hơi dài dòng đấy . Quê tôi ở Hà Nam, lên trường huyện học xong sơ trung thì có biết bao nhiêu hoài bão , nào là quân giải phóng , nào là bác sĩ nhà văn, chứ ngờ đâu lại ôm tay lái như thế này suốt một đời . Năm sáu mươi , đói ,ở nhà không có cái mà ăn, nghenói Tân Cương trù phú , bèn lên đây tìm kế sinh nhai . Hồi ấy đường tàu mới chỉ thông tới Vĩ Á , dân “ lưu vong “ đến Tân Cương đều ùn lại ở đó . Vĩ Á chẳng khác nào một cái chợ , đâu đâu cũng thấy lều bạt, tưởng là người Mông Cổ mở hội “Na-Ta-Mu “. Đó là nơi chiêu mộ công nhân của các binh đoàn xây dựng sản xuất ở Tân ương mà đối tượng nhằm vào dân “ lưu vong “ chúng tôi . Nhờ giấy chứng nhận tốt nghiệp sơ trung mà tôi lọt vào danh sách tuyển mộ của một đơn vị khoa giáo , nếu không vì hai con bé đồng hương Hà Nam thì tôi đã trở thành người giáo viên nhân dân lâu rồi . Chúng thấy tôi chọn được công việc nhàn hạ , cũng đòi thử thi xem sao , nhưng tiểu học chưa xong thì làm sao mà thi với cử,bèn nhận liều là bạn học của tôi cùng lên Tân Cương tìm việc làm ăn.Người của bạn tuyển mộ bảo rằng , tôi còn nhỏ tuổi mà đã cặp bồ với những hai cô gái “ lưu vong “khắp nơi như thế này , thật chẳng đứng đắn gì , bèn loại bỏ tôi ra khỏi danh sách .Hai con bé đồng hương nhìn thấy có lỗi , vô cớ đã đập vỡ bát cơm mà tôi vừa cầm trên tay , nên khóc than thảm thiết . Nhìn chúng nó khóc , tôi lại càng mềm lòng , mọi bực tức đều tan biến hết . Thôi nín đi các em, dẫu sao cũng là đồng hương , phải giúp nhau nơi đất khách quê người chứ .Tôi bán số quần áo mang theo , ba anh em có tiền đủ ăn một ngày , sáng hôm sau , sợ liên lụy đến tôi , hai đứa bèn ghi tên đi nông trường . Còn mình tôi , nghe lời một cựu “ lưu vong “ chuẩn bị lên đường tới Cáp Mật thử vận khí xem sao . Tôi đi nhờ một chiếc xe tải , may sao tay tài xế người Hà Nam , mặt mũi hiền từ , nói chuyện cởi mở, chưa đến Cáp Mật thì ông quyết định nhận tôi làm đồ đệ phụ xe .Từ bấy thầy trò tôi going ruổi không biết bao nhiêu là dặm đường , ngoảnh lại mà đã hai mươi năm rồi , xe thay mấy bận , ngày bắc đêm nam ,chạy sang cả xứ người , Liên Xô , Trung Á , cay đắng ngọt bùi đều nếm cả , núi tuyết , hoang mạc , đèo cao , dốc thẳm đều vượt hết , nhiều lúc gặp mưa bão , một mình rơi giữa đường , cũng từng khóc đến giọt nước mắt cuối cùng … Thôi , đừng kể những chuyện ấy nữa , phải không đồng chí nhà báo , tôi sẽ chuyển sang đề tài khác vậy .

Năm thứ hai ở Tân Cương tôi được tin cả cha lẫn mẹ đều tử nạn trên công trường sửa chữa thủy lợi , tôi là con một , thế là từ đó trên đời chẳng còn ai thân thuộc nữa , cô đơn lại càng cô đơn . Hồi ‘Vân cách “ lòng người ly gián , ngăn cách lẫn nhau , tôi ngậm tăm , câm như hến , sư phụ khuyên tôi nên hỏi vợ , thành lập tổ ấm gia đình , có người thương yêu mình sẽ khuây khỏa hơn . Tôi nghĩ cũng phải , nhưng Tân Cương con gái hiếm lắm , kiếm cho ra người vợ đâu dễ . Nhờ bạn đồng hương giới thiệu , tôi kết hôn với một cô gái Thiểm Bắc , cũng vì đói kém mà lên đâykiếm việc làm ăn . Vợ tôi vừa tròn đôi mưoi , tướng mạo đoan trang , cần cù chăm chỉ , chuyện bếp núc , vá may đều thành thạo , lại không như các bà các cô thích ngồi lê mach lẻo , chu đáo hầu hạ chồng , cơm nóng canh ngọt , quần áo sạch sẽ tươm tất , nghĩa là không chê vào đâu được . Nhưng chỉ tội ích kỉ tình cảm , lạnh băng băng , chẳng cười và không bao giờ nói thừa một câu môt chữ , hình như muốn xa cách tôi thì phải . Xin đồng chí nhà báo đừng cười , ngay như lúc ân ái ban đêm cô ta cũng như người chết chưa mặc quần áo , không một chút cảm hứng gì cả , mặc tôi muốn làm kiểu gì thì làm . Thật là ngán , hóa ra lấy vợ còn phiền muộn hơn cả sống độc thân , tôi bắt đầu hút thuốc , uống rượu , tất nhiên là uống ít thôi vì còn phải lái xe . Dăm tháng nửa năm , tôi cảm thấy bà con hàng xóm nhìn mình với con mắt khang khác nên càng bực dọc . Rồi một hôm cùng đàn đúm với dân xế , cơm no rượu say , một cậu lái lỡ mồm tiết lộ , rằng cái thằng canh đốt lò hơi mới “ lưu vong “ đến Tân Cương nào đó thường lảng vảng ra vào nhà tôi . Về tới nơi quan sát vẫn thấy cô ta “ đẹp như hoa đào ‘ lạnh tựa băng giá “ nhà cửa sạch sẽ , cơm nước đầy đủ , áo quần giặt giũ tươm tất , không thể trách cứ điều gì . Nhưng hôm sau phá lệ , giữa trưa xộc vào , thì ôi thôi con dâm phụ của tôi đang trần truồng như nhộng ôm ấp lấy tình nhân , tôi run lên và hỏi hắn : ai đấy ? ,hắn khóc , và tự nhiên lòng tôi mềm ra như bún . Tôi tìm gặp kẻ ngoại tình đã phá nát hạnh phúc gia đình tôi để hỏi tội . Đáng thương thay , họ yêu nhau từ thưở mười bảy , mười tám “ , một mối tình đẹp như “ thanh mai trúc mã” , chàng tòng quân dặm trường chinh chiến , nàng đợi ngày tái ngộ kết hôn , nào ngờ gặp năm mất mùa đói kém , người con gái ra đi nhờ cậy bà dì ruột , sợ cháu mình ăn ở trong nhà tốn kém , bà dì nọ bèn gán gả cô gái cho tôi , và thế là đôi uyên ương bị rẽ cánh , họ nhớ nhau và tìm đến nhau.Tôi thật đau lòng và cảm thấy tình yêu của họ là chân chính , nên ly hôn để cô ấy ra đi với tình lang yêu dấu .Dẫu vẫn biết giữa chúng tôi không có và không còn tình cảm gì nữa , nhưng sự ra đi của nàng cứ để lại nỗi trống vắng trong tôi ,tôi buồn rười rượi, thế là một đời vợ đã qua.dân xế chúng tôi bắt đầu chạy đường dài , một năm bốn mùa , đều ở tận đâu đâu , ngủ trọ nhà nhiều gấp trăm lần so với tổ ấm của mình ,ai cũng mong rảnh rỗi tạt qua thăm vợ thăm con ,còn tôi thì cô đơn lạnh lẽo ,biết về với ai , và những miếng cơm cứ mặn chát và khô khốc , nuốt chẳng buồn trôi . Có điều ngày tháng dần qua , sống lâu thành quen nên nỗi buồn cũng vơi đi nhiều , trước mắt là con đường thẳng tắp , trước mắt là hồ nước xanh trong , trước mắt là thảo nghuyên mênh mông, là trời cao vòi vọi , là mây trắng bồng bềnh , phiền muộn rồi có lúc cũng tiêu tan .

Hai năm sau thì tôi “đi bước nữa” kể lại cũng thật có ý nghĩa . Hồi ấy tôi không hề có ý định lấy vợ , nhưng trời xui đất khiến thế nào lại gặp cô ta trên đoạn đường này .Từ rất xa tôi đã nhìn thấy ngừoi đàn bà chit khăn xám tro bồng đứa con ngồi bên vệ đường , chắc là họ muốn đi nhờ xe , nên tôi từ từ giảm tốc độ , nhưng người đàn bà không hề đứng dậy vẫy tay , chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt vừa hoài nghi , sợ hãi , vừa hy vọng , thỉnh cầu , khiến lòng tôi xốn xang.Tôi cho xe lăn bánh , chạy đâu được vài chục mét , lòng cảm thấy vẫn chưa yên,dừng xe và quay lại hỏi mẹ con họ về đâu , người đàn bà trả lời : Xeo-on-pu-la-khơ , nhưng vẫn do dự không chịu xin lên xe . Người ấy vận cái gió cũng màu xám tro như chiếc khăn chit trên đầu , rất thời thượng và tôi đoán chắc cô là “thanh niên trí thức Thượng Hải” . Tôi biết vì sao cô không đi nhờ xe , chả giấu gì đồng chí nhà báo, trong làng tài xế chúng tôi cũng lắm kẻ xấu hay chọc ghẹo hãm hiếp đàn bà con gái lúc độ đường ngay trên xe . Tôi rút tấm bằng lái đưa cô xem , đoạn cô mới bồng con đứng dậy uể oải theo tôi đi về phía xe đậu . Lên xe rồi , tôi thấy đứa bé rất khác thường , không hiếu động như bao đứa trẻ con khác ,yên lặng nép mình trong lòng mẹ, sờ trán cháu nóng ran , bụng dạ như lửa đốt , nhấn ga cho chạy hết tốc độ , vượt qua thị trấn U-so-ta-la mà vẫn không dừng lại nghỉ đêm .Cô gái trí thức Thượng Hải ấy tưởng tôi có ý đồ xấu , nên hốt hoảng liền mồm hét lớn : dừng xe . Tôi giải thích chúng ta phải chạy nhanh tới bệnh viện , còn ở các thị trấn U-so-ta-la này có đốt đuốc cũng tìm không ra một ông lang. Cô vẫn không nghe , khóc la đến tội nghiệp , đòi xuống xe cho được ,tôi bèn lôi ra cái ca uống nước sơn chữ “Thưởng” quả là liều thuốc an thần đối với người thiếu phụ , cô yên tĩnh trở lại , còn chiếc xe của ba chúng tôi thì lao nhanh về phía trước .Đến thị trấn Ya-Lao , có bệnh viện , nhưng người trực đi vắng , tôi lại cho xe bay tới Khu-ơn –lơ và may mắn gặp bác sĩ quen,gửi gấm xong hai mẹ con họ cho bệnh viện , chớp mắt được một lát thì trời rạng sáng ,nổ máy lên đường .

Một tuần sau trở về , trước là cảm ơn bác sỹ , sau đó thăm hỏi hai mẹ con người thanh niên trí thức Thượng Hải ,anh bác sỹ chọc tôi có cháu bé kháu quá , bị viêm phổi cấp tính , may mà kịp thời cứu chữa .Người mẹ cảm động xin lỗi , tôi nhận thấy cô ta hiền hậu dịu dàng hơn nhiều và hoàn toàn khác hẳn với cái đêm điên cuồng lồng lộn trên xe .Cô chỉ mới hai mươi sáu , hai mươi bảy gì đó ,mắt tròn xoe , nước da vàng vàngvới khuôn mặt ít nhiều âu sầu , thương đau .Đứa bé đã hoạt bát hiếu động , bi bô nói từng tiếng một : mẹ, bảo ,cháu ,lớn ,lên, lái , xe , giỏi , như, chú …Mọi người vỗ tay hưởng ứng , tôi cảm động bởi câu nói ngây thơ đó của cháu , nó còn quý giá hơn bất cứ phần thưởng nào trên đời này , mũi tôi đỏ mọng , đôi mắt cay xè , chực nhỏ lệ , bèn quay người ra sau và giả bộ cười ha ha. Ngày hôm sau tôi nhờ anh bạn đổi hàng đi U –lu-mu-xi, còn mình thuận đường đưa mẹ con họ trở về Xeo-on-pu-la-khơ. Xeo –on-pu-la-khơ tiếng hán có nghĩa “suối nước kiềm” ,trên đường về suối nước kiềm cô thanh niên trí thức Thượng Hải đã kể cho tôi nghe những chuyện buồn vui trong đời.

Thưa đồng chí nhà báo ,đời người kể cũng lạ, có những lúc đồng chí lại muốn nói hết mọi bí mật của mình cho người khác , một người không thân thích hoặc liên quan gì cả ,như hôm nay tôi đang tỉ tê với đồng chí vậy . Cô xuất thân từ một gia đình tư sản , năm sáu tư tốt nghiệp cao trung , với ý thức tự cải tạo và quyết tâm xây dựng biên cương , người con gái ấy tình nguyện lên Tân Cương dạy văn hóa .Năm sáu bảy , phái tạo phản chuyên quyền , cô bị đẩy xuống lao động ở đội sản xuất , và ngày càng bị kỳ thị . rồi một hôm viên đội trưởng lừa cô vào rừng liễu , cướp đi cái quý giá nhất của người con gái . Cô đau đớn chịu đựng , không biết tố cáo với ai và cũng chẳng có cách nào để phá đi cái thai trong bụng , bèn trốn về Thượng Hải lhùa dối cha mẹ , sinh con và để lại nhờ hai cụ nuôi giúp . Năm “phê Lâm phê Khổng” ông bà lánh nạn ở quê , cô phải đón cháu lên Tân Cương , mẹ con đắp điếm với nhau . Tôi nghe và mới hiểu vì sao người thiếu phụ ấy đã nhút nhát như vậy . Tôi hỏi cô sao không lấy chồng , cô thở dài đáp rằng, nơi ấy chẳng còn ngừời đàn ông Thượng Hải nào nữa , mà theo người khác tỉnh thì sau này khó lòng hồi hương .Tôi mạnh dạn triết lý :ngày tháng có tốt đẹp hay không ,chắc không phải là do ta ở nơi nào , mà chính là ta cùng với ai .Cô gật đầu đồng ý với cách nói của tôi nhưng vẫn cho rằng thực tế lại không như vậy .

Từ giã mẹ con người đàn bà ngẫu nhiên gặp trên đường , tôi trở về U-lu-mu-xi và hình ảnh luôn luôn hiện lên trong đầu óc mình , tôi như người mất hồn và cuối cùng đánh bạo đêm ba mươi tết tìm đến Xeo –ơn-pu-la-khơ với nhiều quà cáp và đặc biệt là những chiếc xe đồ chơi cho cháu …Về sau cô cứ lục vấn tôi : Vì sao anh lại yêu em ? tôi trả lời , đã nói rằng yêu thì không thể hiểu vì sao cả .Tôi kể hết chuyện người con gái Thiểm Bắc cho cô nghe, dù anh có hơn hẳn cậu thanh niên đốt lò hơi ấy về mọi mặt ,nhưng tình yêu đã không đến với anh , dù sau này có khổ sở đến mấy nàng vẫn theo chàng , vì sao lại như thế , anh cố vắt óc mà không hiểu ra , nhưng bây giờ anh đã hiểu , đó là ái tình , với em ,anh cũng như chàng thanh niên Thiểm Bắc nọ…


Còn bây giờ ? Đồng chí nhà báo vừa hỏi , cô ta đã là hiệu phó một trường trung học , đứa bé lớn rồi , nhưng không lái xe như bố dượng mà làm nhà văn và đang viết câu chuyện tình giữa tôi và mẹ cậu . Năm trước nhờ cải cách , cha mẹ cô ta làm ăn yên ổn , nếu không phải là vợ tôi , thì cô ta hoàn toàn có thể hồi hương về Thượng Hải .Tôi hỏi :em có hối hận không ? thế là hết cơ hội làm tiểu thư THượng Hải rồi đó ! Cô im lặng , mãi tới khuya mới vừa khóc vừa trách tôi : anh có ý gì vậy , chẳng phải anh đã nói –ngày tháng có tốt đẹp hay không , chắc không phải do ta ở nơi nào ,mà chính là ta cùng ở với ai – tôi phải làm lành đến tận nủa đêm , cô mới cười trở lại . Tất cả do tôi quá chén nhỡ lời , từ đó tôi bỏ luôn cái khoản rượu …

Đồng chí nhà báo ơi , sắp chia tay rồi , Xeo-ơn-pu-la-khơ , ôi suối nước kiềm , những người bơi lội trong dòng suối ấy đều có trái tim vàng, đều là bảo bối của đất nước , không chỉ mỗi cô ta , mà tất cả ai từng chịu khổ , từng uống nước “Xeo-on-pu-la-khơ” đều như vậy cả , phải không đồng chí nhà báo ?.

MỤC LỤC – TRUYỆN NGẮN HAY


 

Nhãn: , , , , ,

Tình yêu trong mắt trẻ thơ

Tình yêu trong mắt trẻ thơ

– Tình yêu là khi có một người khiến bạn đau lòng. Bạn hết sức phẫn nộ nhưng không hề muốn trả đũa vì bạn biết khi mình làm vậy, người đó cũng sẽ có cảm giác bị tổn thương như bạn.

– Tình yêu là khi mẹ pha cà phê cho cha, trước khi đưa cho cha, mẹ thử để biết chắc là cà phê rất tuyệt.

– Tình yêu là khi bạn khen một người có chiếc áo rất đẹp, và vì thế họ mặc chiếc áo bạn thích mỗi ngày.

– Tình yêu là khi nhìn thấy nhau, cả hai cùng ý nghĩ không thể ngồi cách xa nhau.

– Tình yêu là khi bạn không thể ngừng suy nghĩ về một người.

– Tình yêu là khi bạn muốn hoàn thiện mình vì một người nào đó.

– Tình yêu là khi mỗi tối về nhà sau một ngày làm việc cực nhọc, cha vẫn không quên hôn lên trán con.

– Tình yêu là khi bạn muốn được hứng chịu nỗi đau của người khác…

– Bạn có thể từ chối và phủ nhận tình yêu, nhưng tình yêu luôn tồn tại.

MỤC LỤC – LỜI HAY Ý ĐẸP

 
%(count) bình luận

Posted by trên Tháng Mười Một 30, 2009 in LỜI HAY, Ý ĐẸP

 

Nhãn: , , , ,

Khi nào bạn đã yêu ?

Khi nào bạn đã yêu ?


Khi người ấy đang có mặt ở đây mà bạn giả vờ thờ ơ rồi khi người ấy vắng mặt, bạn lại bắt đầu đi tìm kiếm.

Lúc đó,bạn đã yêu…

Mặc dù xung quanh bạn có nhiều người luôn khiến cho bạn cười nhưng ánh mắt và sự chú ý của bạn chỉ luôn hướng về người ấy.

Lúc đó,bạn đã yêu…

Mặc dù người ấy đã gọi điện về thông báo rằng máy bay hạ cánh an toàn nhưng không ai trả lời điện thoại. Bạn vẫn luôn chờ đợi cuộc gọi ấy.

Lúc đó,bạn đã yêu…

Bạn luôn thích thú với một email ngắn ngủn từ người ấy mà lờ đi những email thật dài của nhiều người khác.

Lúc đó,bạn đã yêu…

Khi bạn thấy mình không thể xóa đi tất cả những mẩu tin trong Inbox hay trong Send Items chỉ bởi vì một email từ người ấy.

Lúc đó,bạn đã yêu…

Khi bạn có một cặp vé đi xem phim. điều đầu tiên bạn nghĩ đến là sẽ cùng đi với người ấy.

Lúc đó,bạn đã yêu…

Bạn luôn tự nhủ rằng “người ấy chỉ là bạn thôi” nhưng bạn nhận ra mình không tránh khỏi sự thu hút của người ấy.

Lúc đó,bạn đã yêu…

Khi bạn đọc những dòng chữ này, nếu ai có ai đó xuất hiện trong đầu bạn.

Lúc đó, bạn đã yêu… và đã yêu người ấy…

MỤC LỤC – LỜI HAY Ý ĐẸP

 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Mười Một 30, 2009 in LỜI HAY, Ý ĐẸP

 

Nhãn: , , , , ,

BÀI HỌC TỪ HƯƠU CAO CỔ

Bài học từ Hươu cao cổ

Khi sinh con, hươu mẹ không nằm mà lại đứng; và như vậy hươu con chào đời bằng một cú rơi hơn 3m xuống đất và nằm ngay đơ. Rồi hươu mẹ làm một việc kỳ lạ: đá hươu con cho đến khi nào chú ta chịu đứng dậy mới thôi. Khi hươu con mỏi chân và nằm, hươu mẹ lại thúc chú đứng lên. Đến lúc hươu con đã thực sự đứng được, hươu mẹ lại đẩy chú ngã xuống để chú phải nỗ lực tự mình đứng dậy lần nữa.

Điều này nghe có vẻ lạ với chúng ta, nhưng lại thực sự cần thiết cho hươu con bởi vì hươu con cần phải tự đứng được để có thể tồn tại với bầy đàn, nếu không hươu con sẽ trơ trọi với cuộc đời và trở thành miếng mồi ngon cho thú dữ.

Chúng ta cũng thế, thật dễ nản chí khi mọi việc đều trở nên tồi tệ. Nhưng cho dù đang phải đối mặt với nhiều gian khổ thì ta vẫn phải giữ vững niềm tin. Hãy ghi nhớ rằng mỗi khi ta phải đối mặt với nghịch cảnh, trong ta luôn có một sức mạnh tiềm ẩn.

Đừng bao giờ để thất bại quật ngã mà hãy để nó trở thành thầy dạy của chúng ta. Đây chính là bí quyết để thành công. Người ta không thua khi bị đánh bại mà chỉ thua khi đầu hàng. Thomas Edison đã nói: “Tôi không bao giờ nản chí vì đối với tôi mỗi một nỗ lực không thành công là một bước tiến bộ”.

MỤC LỤC – NGHỆ THUẬT SỐNG


 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Mười Một 18, 2009 in NGHỆ THUẬT SỐNG

 

Nhãn: , , , ,

KHÔNG BAO GIỜ QUÁ TRỄ

Không bao giờ là quá trễ

Dan Clark

Ngày đầu tiên ở trường, sau khi giáo sư tự giới thiệu với bọn sinh viên lớp Hóa chúng tôi, ông đố chúng tôi xem trong lớp có gì lạ. Tôi đứng lên và nhìn xung quanh, đang như thế thì bỗng có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai. Tôi quay lại và thấy một bà già nhỏ bé, nhăn nheo đang mỉm cười – một nụ cười bừng sáng.

Bà nói: “Chào cậu trai. Tên tôi là Rose. Tôi tám mươi bảy tuổi. Tôi bắt tay cậu một cái được không?”

Tôi cười to và vui vẻ đáp lại: “Dĩ nhiên rồi!” và thế là bà cụ bắt tay tôi một cái rõ chặt.

– Sao bà lại đi học vào cái tuổi còn quá ngây thơ này? – tôi đùa.

Bà cũng đùa lại:

– Tôi tới đây tìm một người chồng giàu có, làm đám cưới, có thêm vài đứa nhóc, rồi nghỉ hưu và đi du lịch.

“Ối, bà hài hước thật!” Tôi thực sự tò mò muốn biết cái gì đã thúc đẩy bà cụ đi thử sức vào cái tuổi này.

– Tôi luôn mơ ước được đi học đại học, và bây giờ thì tôi được đi học đây!, bà cụ nói.

Sau buổi học, chúng tôi đi về hội quán sinh viên để làm một ly socola nóng. Chúng tôi thành bạn ngay, và chỉ sau ba tháng sau là đã cùng nhau tan lớp, trên đường về nói chuyện với nhau không dứt. Tôi luôn luôn thích thú lắng nghe “cỗ máy thời gian” này, nghe bà chia sẻ những kinh nghiệm và những triết lý thâm thúy về cuộc đời.

Trong năm đó bà Rose đã trở thành biểu tượng của trường tôi. Bà kết bạn ở bất cứ nơi nào bà đến chơi. Bà thích ăn mặc lịch sự trước mọi người.

Cuối học kỳ, chúng tôi mời bà Rose đến nói chuyện trong một bữa tiệc của đội banh, và tôi không bao giờ quên được những gì bà đã nói với chúng tôi. Bà giới thiệu trang trọng và bước lên bục nói. Bà mỉm cười và nói: “Chúng ta không nên ngừng hoạt động. Có bốn bí quyết để được trẻ, được hạnh phúc, và đạt được thành công. Ðó là:

“Bạn phải cười và tìm thấy một chuyện vui, hài hước mỗi ngày.”

“Bạn phải có một ước mơ cho mình. Khi không còn ước mơ nữa, ấy là bạn đã chết. Có bao nhiêu người quanh chúng ta, tuy đi đi lại lại đó mà không biết mình đã chết”.

“Có một sự khác biệt khổng lồ giữa già đi và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi và nằm trọn trên giường trọn một năm, không làm được một sản phẩm nào cho đời, bạn sẽ già đi thành người hai mươi tuổi. Ai thì cũng phải già đi cả. Không cần tài năng, không cần năng lực gì, bạn cũng già đi được. Trong khi đó, bạn không già đi, mà bạn chỉ trưởng thành, nếu biết tìm ra trong sự thay đổi những cơ hội để trải nghiệm.”

“Cuối cùng, không hối tiếc. Bọn lớn tuổi chúng tôi thường không tiếc những gì mình đã làm, mà chúng tôi chỉ tiếc những gì mình chưa làm. Chỉ những người còn mang hối tiếc mới là người sợ chết.”

Bà kết thúc bằng cách hát cho chúng tôi nghe bài “Ðóa hồng”. Bà “thách” chúng tôi học thuộc lời ca và sống như lời bài hát đó.

Rồi một cuối năm, trước lễ tốt nghiệp chừng một tuần, bà Rose ra đi thanh thản sau một giấc ngủ dài. Hơn hai ngàn sinh viên của trường đã đến dự lễ tang của bà cụ – bạn đồng môn đã dạy cho chúng tôi bài học: không bao giờ là quá trễ để thực hiện điều mình ao ước.

MỤC LỤC – NGHỆ THUẬT SỐNG


 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Mười Một 18, 2009 in NGHỆ THUẬT SỐNG

 

Nhãn: , , , ,