RSS

Tag Archives: Trung Quốc

CHUYỆN CHẲNG LIÊN QUAN GÌ ĐẾN TÌNH YÊU

CHUYỆN CHẲNG LIÊN QUAN GÌ ĐẾN TÌNH YÊU

Thầy giáo Quách sốt cao không hạ . Chiếu điện thấy có vết to mờ bằng nắm tay ở ngay vùng ngực , nghi là ung thư.

Đồng nghiệp vào bệnh viện thăm hỏi . Khi ra về, có người bàn tán xôn xao .Có một người phụ nữ họ Vương từ mãi Bắc Kinh đến Đường Sơn thăm Quách . Chẳng biết chị ta là người thế nào lại là tới thăm thầy Quách . Lại có người nói , người phụ nữ tên Vương Đoan ấy xem ra tình tứ lắm . Từ sáng đến tối , cô ta cứ ngồi trước giường của thầy Quách . Cô ta chăm sóc từng thìa nước , thìa thuốc , thậm chí bưng cả bô. Cứ như vậy thì đủ biết , không phải là quan hệ thông thường . Thế là cứ từ đấy ,hễ có đồng nghiệp tới thăm thầy Quách thì thế nào cũng có chuyện, có liên quan tới Vương . Chuyện Vương cúi sát đầu xuống đo nhiệt độ cho thầy Quách , chuyện Vương quay đi lau nước mắt . Còn có chuyện khi kể ra làm nhiều người phải suy nghĩ . Ấy là chuyện thầy giáo Quách và Vương Đoan , mỗi ngừơi cầm một đôi đũa đùa nghịch bằng cách gõ vào cái cà mèn đựng cơm . Vương Đoan gõ vào mấy cái thì thầy Quách cũng gõ vào bấy nhiêu cái . Cứ khi gõ là hai người vừa cười vừa khóc cứ như mắc bệnh tâm thần vậy .Có người còn phát hiện , những chuyện có liên quan đến hai người thì vợ thầy Quách không hề có một mảy may nào là ghen tuông . Thế là có người ca ngợi thầy Quách có niềm “hạnh phúc vượt trội”.

Mười mấy ngày sau , căn bệnh của thầy Quách thuyên giảm và người ta xác định chính thức , không có khả năng bệnh ung thư . Thế là thầy Quách lại trở về trường dạy học . Có người hỏi chuyện cô gái . Thầy Quách kể lại :Vương Đoan là cô bạn láng giềng. Khi cuộc động đất lớn xảy ra , cô ấy bị vùi sâu trong lòng đất . Trên đó là những tấm bê tông lớn . Người ta đã tìm lấy cây gỗ lớn để đẩy những tảng bêtông lên, nhưng không được .Đành phải chờ xe cẩu tới . Phía dưới Vương Đoan kêu khóc .Cô ấy sợ ,khi xác bố mẹ còn nằm bên cạnh . Trời đã tối , người ta lại xôn xao bàn tán , đất bị lún . Thế là họ lại tranh nhau chạy ra đường tàu hỏa .Cả nhà chỉ còn lại một mình sống sót . Lúc đó mình chỉ biết tới Vương Đoan , còn Vương Đoan thì chỉ biết tin vào mình . lúc đó mình hét vào khe hở những tấm bê tông ở phía dưới : Vương Đoan ơi, đừng sợ . Trời tối rồi đó , mình ở trên này làm bạn với Vương Đoan đây .Bây giờ hai đứa mình mỗi người cầm một hòn gạch nhỏ . bạn gõ mấy cái , mình cũng sẽ gõ mấy cái … Thế là Vương Đoan gõ mấy cái : cạch ,cạch, cạch. Mình cũng gõ lại như vậy. Lâu dần tiếng gõ ở dưới lòng đất yếu đi rồi mất hẳn . Mình cũng buồn ngủ và thiếp đi . Chẳng biết thời gian đã kéo dài bao lâu , tiếng gõ dưới lòng đất lại rộ lên .Mình vội vàng cầm hòn gạch nhỏ gõ đáp lại lời cầu cứu . Vương Đoan xúc động gọi tên mình và khóc nức nở . Ngay hôm sau, xe cẩu tới , Vương Đoan được cứu thoát . Năm ấy mình mười chin tuổi , còn Vương Đoan mới mười một tuổi .

Nghe chuyện ,các đồng nghiệp nữ cảm động chảy nước mắt , còn đồng nghiệp nam thì lặng lẽ ngồi hút thuốc . Trước tình cảnh sống chết hoàn toàn trong sáng này , người ta cảm thấy ngượng ngùng xấu hổ bởi một hạt bụi tự dưng rơi vào khoảng trống trái tim tầm thường của mình .

Tác Giả TRƯƠNG LỆ QUÂN

VŨ PHƯƠNG (dịch từ nguyên bản tiếng Hoa Những truyện cực ngắn hay nhất năm 2000 của Trung Quốc ).

MỤC LỤC – TRUYỆN NGẮN HAY


 

Nhãn: , , , , , ,

XEO –ƠN- PU- LA- KHƠ

XEO –ƠN- PU- LA- KHƠ

Thưa đồng chí nhà báo , chắc đồng chí đã đi nhiều nơi , nhưng nếu không đến Tân Cương thì hẳn không biết đất nước ta rộng lớn nhu thế nào .Người Ngô Duy Nhĩ thường nói , Ở Tân Cươngmuốn ăn cơm phải cữoi con lừa , nếu không ,ăn no ở thôn này , đi tới thôn khác là chết đói ngay .Đây không giống như quê mình , hễ lên xe là ngàn dặm chẳng thấy bóng người , luôn phải làm bạn với máy móc , không biết tâm sự cùng ai . Cho nên , tôi lái xe thường ưa có người xin đi nhờ , mỗi lần gặp ai trên đường tôi đều giảm tốc độ hỏi họ muốn lên xe hay không . Đồng Chí thử nghĩ trên cái sa mạc Gobi mênh mông như thế này mà chỉ nhờ có đôi chân bước thấp bước cao thì ngán đến nỗi nào . Tôi không phải là tay hay tán chuyện , nhưng có người ngồi cạnh mình trong buồng lái thì vơi đi cái cảm giác cô đơn . Hôm nay gặp Đồng Chí nhà báo tôi có vẻ hơi nhiều lời , tôi vẫn thích nói chuyện, kết giao cùng trí thức mà.

Đồng Chí hỏi vì sao tôi lại đến Tân Cương ? Câu chuyện có hơi dài dòng đấy . Quê tôi ở Hà Nam, lên trường huyện học xong sơ trung thì có biết bao nhiêu hoài bão , nào là quân giải phóng , nào là bác sĩ nhà văn, chứ ngờ đâu lại ôm tay lái như thế này suốt một đời . Năm sáu mươi , đói ,ở nhà không có cái mà ăn, nghenói Tân Cương trù phú , bèn lên đây tìm kế sinh nhai . Hồi ấy đường tàu mới chỉ thông tới Vĩ Á , dân “ lưu vong “ đến Tân Cương đều ùn lại ở đó . Vĩ Á chẳng khác nào một cái chợ , đâu đâu cũng thấy lều bạt, tưởng là người Mông Cổ mở hội “Na-Ta-Mu “. Đó là nơi chiêu mộ công nhân của các binh đoàn xây dựng sản xuất ở Tân ương mà đối tượng nhằm vào dân “ lưu vong “ chúng tôi . Nhờ giấy chứng nhận tốt nghiệp sơ trung mà tôi lọt vào danh sách tuyển mộ của một đơn vị khoa giáo , nếu không vì hai con bé đồng hương Hà Nam thì tôi đã trở thành người giáo viên nhân dân lâu rồi . Chúng thấy tôi chọn được công việc nhàn hạ , cũng đòi thử thi xem sao , nhưng tiểu học chưa xong thì làm sao mà thi với cử,bèn nhận liều là bạn học của tôi cùng lên Tân Cương tìm việc làm ăn.Người của bạn tuyển mộ bảo rằng , tôi còn nhỏ tuổi mà đã cặp bồ với những hai cô gái “ lưu vong “khắp nơi như thế này , thật chẳng đứng đắn gì , bèn loại bỏ tôi ra khỏi danh sách .Hai con bé đồng hương nhìn thấy có lỗi , vô cớ đã đập vỡ bát cơm mà tôi vừa cầm trên tay , nên khóc than thảm thiết . Nhìn chúng nó khóc , tôi lại càng mềm lòng , mọi bực tức đều tan biến hết . Thôi nín đi các em, dẫu sao cũng là đồng hương , phải giúp nhau nơi đất khách quê người chứ .Tôi bán số quần áo mang theo , ba anh em có tiền đủ ăn một ngày , sáng hôm sau , sợ liên lụy đến tôi , hai đứa bèn ghi tên đi nông trường . Còn mình tôi , nghe lời một cựu “ lưu vong “ chuẩn bị lên đường tới Cáp Mật thử vận khí xem sao . Tôi đi nhờ một chiếc xe tải , may sao tay tài xế người Hà Nam , mặt mũi hiền từ , nói chuyện cởi mở, chưa đến Cáp Mật thì ông quyết định nhận tôi làm đồ đệ phụ xe .Từ bấy thầy trò tôi going ruổi không biết bao nhiêu là dặm đường , ngoảnh lại mà đã hai mươi năm rồi , xe thay mấy bận , ngày bắc đêm nam ,chạy sang cả xứ người , Liên Xô , Trung Á , cay đắng ngọt bùi đều nếm cả , núi tuyết , hoang mạc , đèo cao , dốc thẳm đều vượt hết , nhiều lúc gặp mưa bão , một mình rơi giữa đường , cũng từng khóc đến giọt nước mắt cuối cùng … Thôi , đừng kể những chuyện ấy nữa , phải không đồng chí nhà báo , tôi sẽ chuyển sang đề tài khác vậy .

Năm thứ hai ở Tân Cương tôi được tin cả cha lẫn mẹ đều tử nạn trên công trường sửa chữa thủy lợi , tôi là con một , thế là từ đó trên đời chẳng còn ai thân thuộc nữa , cô đơn lại càng cô đơn . Hồi ‘Vân cách “ lòng người ly gián , ngăn cách lẫn nhau , tôi ngậm tăm , câm như hến , sư phụ khuyên tôi nên hỏi vợ , thành lập tổ ấm gia đình , có người thương yêu mình sẽ khuây khỏa hơn . Tôi nghĩ cũng phải , nhưng Tân Cương con gái hiếm lắm , kiếm cho ra người vợ đâu dễ . Nhờ bạn đồng hương giới thiệu , tôi kết hôn với một cô gái Thiểm Bắc , cũng vì đói kém mà lên đâykiếm việc làm ăn . Vợ tôi vừa tròn đôi mưoi , tướng mạo đoan trang , cần cù chăm chỉ , chuyện bếp núc , vá may đều thành thạo , lại không như các bà các cô thích ngồi lê mach lẻo , chu đáo hầu hạ chồng , cơm nóng canh ngọt , quần áo sạch sẽ tươm tất , nghĩa là không chê vào đâu được . Nhưng chỉ tội ích kỉ tình cảm , lạnh băng băng , chẳng cười và không bao giờ nói thừa một câu môt chữ , hình như muốn xa cách tôi thì phải . Xin đồng chí nhà báo đừng cười , ngay như lúc ân ái ban đêm cô ta cũng như người chết chưa mặc quần áo , không một chút cảm hứng gì cả , mặc tôi muốn làm kiểu gì thì làm . Thật là ngán , hóa ra lấy vợ còn phiền muộn hơn cả sống độc thân , tôi bắt đầu hút thuốc , uống rượu , tất nhiên là uống ít thôi vì còn phải lái xe . Dăm tháng nửa năm , tôi cảm thấy bà con hàng xóm nhìn mình với con mắt khang khác nên càng bực dọc . Rồi một hôm cùng đàn đúm với dân xế , cơm no rượu say , một cậu lái lỡ mồm tiết lộ , rằng cái thằng canh đốt lò hơi mới “ lưu vong “ đến Tân Cương nào đó thường lảng vảng ra vào nhà tôi . Về tới nơi quan sát vẫn thấy cô ta “ đẹp như hoa đào ‘ lạnh tựa băng giá “ nhà cửa sạch sẽ , cơm nước đầy đủ , áo quần giặt giũ tươm tất , không thể trách cứ điều gì . Nhưng hôm sau phá lệ , giữa trưa xộc vào , thì ôi thôi con dâm phụ của tôi đang trần truồng như nhộng ôm ấp lấy tình nhân , tôi run lên và hỏi hắn : ai đấy ? ,hắn khóc , và tự nhiên lòng tôi mềm ra như bún . Tôi tìm gặp kẻ ngoại tình đã phá nát hạnh phúc gia đình tôi để hỏi tội . Đáng thương thay , họ yêu nhau từ thưở mười bảy , mười tám “ , một mối tình đẹp như “ thanh mai trúc mã” , chàng tòng quân dặm trường chinh chiến , nàng đợi ngày tái ngộ kết hôn , nào ngờ gặp năm mất mùa đói kém , người con gái ra đi nhờ cậy bà dì ruột , sợ cháu mình ăn ở trong nhà tốn kém , bà dì nọ bèn gán gả cô gái cho tôi , và thế là đôi uyên ương bị rẽ cánh , họ nhớ nhau và tìm đến nhau.Tôi thật đau lòng và cảm thấy tình yêu của họ là chân chính , nên ly hôn để cô ấy ra đi với tình lang yêu dấu .Dẫu vẫn biết giữa chúng tôi không có và không còn tình cảm gì nữa , nhưng sự ra đi của nàng cứ để lại nỗi trống vắng trong tôi ,tôi buồn rười rượi, thế là một đời vợ đã qua.dân xế chúng tôi bắt đầu chạy đường dài , một năm bốn mùa , đều ở tận đâu đâu , ngủ trọ nhà nhiều gấp trăm lần so với tổ ấm của mình ,ai cũng mong rảnh rỗi tạt qua thăm vợ thăm con ,còn tôi thì cô đơn lạnh lẽo ,biết về với ai , và những miếng cơm cứ mặn chát và khô khốc , nuốt chẳng buồn trôi . Có điều ngày tháng dần qua , sống lâu thành quen nên nỗi buồn cũng vơi đi nhiều , trước mắt là con đường thẳng tắp , trước mắt là hồ nước xanh trong , trước mắt là thảo nghuyên mênh mông, là trời cao vòi vọi , là mây trắng bồng bềnh , phiền muộn rồi có lúc cũng tiêu tan .

Hai năm sau thì tôi “đi bước nữa” kể lại cũng thật có ý nghĩa . Hồi ấy tôi không hề có ý định lấy vợ , nhưng trời xui đất khiến thế nào lại gặp cô ta trên đoạn đường này .Từ rất xa tôi đã nhìn thấy ngừoi đàn bà chit khăn xám tro bồng đứa con ngồi bên vệ đường , chắc là họ muốn đi nhờ xe , nên tôi từ từ giảm tốc độ , nhưng người đàn bà không hề đứng dậy vẫy tay , chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt vừa hoài nghi , sợ hãi , vừa hy vọng , thỉnh cầu , khiến lòng tôi xốn xang.Tôi cho xe lăn bánh , chạy đâu được vài chục mét , lòng cảm thấy vẫn chưa yên,dừng xe và quay lại hỏi mẹ con họ về đâu , người đàn bà trả lời : Xeo-on-pu-la-khơ , nhưng vẫn do dự không chịu xin lên xe . Người ấy vận cái gió cũng màu xám tro như chiếc khăn chit trên đầu , rất thời thượng và tôi đoán chắc cô là “thanh niên trí thức Thượng Hải” . Tôi biết vì sao cô không đi nhờ xe , chả giấu gì đồng chí nhà báo, trong làng tài xế chúng tôi cũng lắm kẻ xấu hay chọc ghẹo hãm hiếp đàn bà con gái lúc độ đường ngay trên xe . Tôi rút tấm bằng lái đưa cô xem , đoạn cô mới bồng con đứng dậy uể oải theo tôi đi về phía xe đậu . Lên xe rồi , tôi thấy đứa bé rất khác thường , không hiếu động như bao đứa trẻ con khác ,yên lặng nép mình trong lòng mẹ, sờ trán cháu nóng ran , bụng dạ như lửa đốt , nhấn ga cho chạy hết tốc độ , vượt qua thị trấn U-so-ta-la mà vẫn không dừng lại nghỉ đêm .Cô gái trí thức Thượng Hải ấy tưởng tôi có ý đồ xấu , nên hốt hoảng liền mồm hét lớn : dừng xe . Tôi giải thích chúng ta phải chạy nhanh tới bệnh viện , còn ở các thị trấn U-so-ta-la này có đốt đuốc cũng tìm không ra một ông lang. Cô vẫn không nghe , khóc la đến tội nghiệp , đòi xuống xe cho được ,tôi bèn lôi ra cái ca uống nước sơn chữ “Thưởng” quả là liều thuốc an thần đối với người thiếu phụ , cô yên tĩnh trở lại , còn chiếc xe của ba chúng tôi thì lao nhanh về phía trước .Đến thị trấn Ya-Lao , có bệnh viện , nhưng người trực đi vắng , tôi lại cho xe bay tới Khu-ơn –lơ và may mắn gặp bác sĩ quen,gửi gấm xong hai mẹ con họ cho bệnh viện , chớp mắt được một lát thì trời rạng sáng ,nổ máy lên đường .

Một tuần sau trở về , trước là cảm ơn bác sỹ , sau đó thăm hỏi hai mẹ con người thanh niên trí thức Thượng Hải ,anh bác sỹ chọc tôi có cháu bé kháu quá , bị viêm phổi cấp tính , may mà kịp thời cứu chữa .Người mẹ cảm động xin lỗi , tôi nhận thấy cô ta hiền hậu dịu dàng hơn nhiều và hoàn toàn khác hẳn với cái đêm điên cuồng lồng lộn trên xe .Cô chỉ mới hai mươi sáu , hai mươi bảy gì đó ,mắt tròn xoe , nước da vàng vàngvới khuôn mặt ít nhiều âu sầu , thương đau .Đứa bé đã hoạt bát hiếu động , bi bô nói từng tiếng một : mẹ, bảo ,cháu ,lớn ,lên, lái , xe , giỏi , như, chú …Mọi người vỗ tay hưởng ứng , tôi cảm động bởi câu nói ngây thơ đó của cháu , nó còn quý giá hơn bất cứ phần thưởng nào trên đời này , mũi tôi đỏ mọng , đôi mắt cay xè , chực nhỏ lệ , bèn quay người ra sau và giả bộ cười ha ha. Ngày hôm sau tôi nhờ anh bạn đổi hàng đi U –lu-mu-xi, còn mình thuận đường đưa mẹ con họ trở về Xeo-on-pu-la-khơ. Xeo –on-pu-la-khơ tiếng hán có nghĩa “suối nước kiềm” ,trên đường về suối nước kiềm cô thanh niên trí thức Thượng Hải đã kể cho tôi nghe những chuyện buồn vui trong đời.

Thưa đồng chí nhà báo ,đời người kể cũng lạ, có những lúc đồng chí lại muốn nói hết mọi bí mật của mình cho người khác , một người không thân thích hoặc liên quan gì cả ,như hôm nay tôi đang tỉ tê với đồng chí vậy . Cô xuất thân từ một gia đình tư sản , năm sáu tư tốt nghiệp cao trung , với ý thức tự cải tạo và quyết tâm xây dựng biên cương , người con gái ấy tình nguyện lên Tân Cương dạy văn hóa .Năm sáu bảy , phái tạo phản chuyên quyền , cô bị đẩy xuống lao động ở đội sản xuất , và ngày càng bị kỳ thị . rồi một hôm viên đội trưởng lừa cô vào rừng liễu , cướp đi cái quý giá nhất của người con gái . Cô đau đớn chịu đựng , không biết tố cáo với ai và cũng chẳng có cách nào để phá đi cái thai trong bụng , bèn trốn về Thượng Hải lhùa dối cha mẹ , sinh con và để lại nhờ hai cụ nuôi giúp . Năm “phê Lâm phê Khổng” ông bà lánh nạn ở quê , cô phải đón cháu lên Tân Cương , mẹ con đắp điếm với nhau . Tôi nghe và mới hiểu vì sao người thiếu phụ ấy đã nhút nhát như vậy . Tôi hỏi cô sao không lấy chồng , cô thở dài đáp rằng, nơi ấy chẳng còn ngừời đàn ông Thượng Hải nào nữa , mà theo người khác tỉnh thì sau này khó lòng hồi hương .Tôi mạnh dạn triết lý :ngày tháng có tốt đẹp hay không ,chắc không phải là do ta ở nơi nào , mà chính là ta cùng với ai .Cô gật đầu đồng ý với cách nói của tôi nhưng vẫn cho rằng thực tế lại không như vậy .

Từ giã mẹ con người đàn bà ngẫu nhiên gặp trên đường , tôi trở về U-lu-mu-xi và hình ảnh luôn luôn hiện lên trong đầu óc mình , tôi như người mất hồn và cuối cùng đánh bạo đêm ba mươi tết tìm đến Xeo –ơn-pu-la-khơ với nhiều quà cáp và đặc biệt là những chiếc xe đồ chơi cho cháu …Về sau cô cứ lục vấn tôi : Vì sao anh lại yêu em ? tôi trả lời , đã nói rằng yêu thì không thể hiểu vì sao cả .Tôi kể hết chuyện người con gái Thiểm Bắc cho cô nghe, dù anh có hơn hẳn cậu thanh niên đốt lò hơi ấy về mọi mặt ,nhưng tình yêu đã không đến với anh , dù sau này có khổ sở đến mấy nàng vẫn theo chàng , vì sao lại như thế , anh cố vắt óc mà không hiểu ra , nhưng bây giờ anh đã hiểu , đó là ái tình , với em ,anh cũng như chàng thanh niên Thiểm Bắc nọ…


Còn bây giờ ? Đồng chí nhà báo vừa hỏi , cô ta đã là hiệu phó một trường trung học , đứa bé lớn rồi , nhưng không lái xe như bố dượng mà làm nhà văn và đang viết câu chuyện tình giữa tôi và mẹ cậu . Năm trước nhờ cải cách , cha mẹ cô ta làm ăn yên ổn , nếu không phải là vợ tôi , thì cô ta hoàn toàn có thể hồi hương về Thượng Hải .Tôi hỏi :em có hối hận không ? thế là hết cơ hội làm tiểu thư THượng Hải rồi đó ! Cô im lặng , mãi tới khuya mới vừa khóc vừa trách tôi : anh có ý gì vậy , chẳng phải anh đã nói –ngày tháng có tốt đẹp hay không , chắc không phải do ta ở nơi nào ,mà chính là ta cùng ở với ai – tôi phải làm lành đến tận nủa đêm , cô mới cười trở lại . Tất cả do tôi quá chén nhỡ lời , từ đó tôi bỏ luôn cái khoản rượu …

Đồng chí nhà báo ơi , sắp chia tay rồi , Xeo-ơn-pu-la-khơ , ôi suối nước kiềm , những người bơi lội trong dòng suối ấy đều có trái tim vàng, đều là bảo bối của đất nước , không chỉ mỗi cô ta , mà tất cả ai từng chịu khổ , từng uống nước “Xeo-on-pu-la-khơ” đều như vậy cả , phải không đồng chí nhà báo ?.

MỤC LỤC – TRUYỆN NGẮN HAY


 

Nhãn: , , , , ,

AI BẢO EM KHÔNG LẤY CHỒNG

Ai bảo em không lấy chồng

Sau khi tốt nghiệp đại học, Cổ Lệ Phương không về nhà thăm ba mẹ mà ở lại thành phố tìm việc làm. Lệ Phương đến từ Tây Sương – Hồ Bắc, nhà cô rất nghèo. Để con có thể học hết đại học, gia đình đã bỏ ra thu nhập bằng cả mười năm. Vì thế, cô rất muốn tìm một việc vừa giúp ba mẹ bớt gánh nặng lại có thể có cuộc sống khá hơn chút. Nhưng đã mấy ngày nay, cô chạy đôn chạy đáo khắp nơi từ các xí nghiệp lớn nhỏ đến các hội chợ giới thiệu việc làm mà vẫn không tìm được công việc thích hợp. Bây giờ là lúc sinh viên mới tốt nghiệp đang tranh tìm việc, quả thực mấy hôm nay cô mới nếm trải đựợc cuộc đời.

Lệ Phương tính tìm việc đòi hỏi trình độ thấp hơn chút, chỉ cần có việc là cô sẽ làm.Cô thực sự không còn nhiều thời gian nữa, cũng không thể đợi thêm nữa.

Đựợc sự giúp đỡ của một người bạn, cô được vào làm

công nhân tiện nhà máy lắp ráp cơ khí, lương mỗi tháng 1600 Tệ. Công việc này cũng có chút liên quan tới ngành học thiết kế cơ khí của cô. Sau một tuần làm việc, một ngày nọ cô đựợc giao làm gia công ốc vít. Nhưng khi cầm bản vẽ lên, cô thấy thiết kế có khiếm khuyết.

Thế là cô cầm lấy bản vẽ đi tìm gặp người phụ trách thiết kế kỹ sư Trương Bân. anh ta không đợi cô đề xuất ý kiến gì liền quát mắng: “ Cái quái gì, đợi vài bữa nữa là rõ đúng hay sai. Không cần nói nhiều nữa, cứ theo bản vẽ mà làm, có chuyện gì đâu đến lượt cô chịu trách nhiệm. Anh ta nói xong không thèm nhìn cô lấy một cái bỏ đi luôn làm Lệ Phương lúng túng không biết mình sai chỗ nào. Đương khi Lệ Phương ấm ức vừa khóc vừa từ từ đi về xưởng, đúng lúc gặp xưởng trưởng Âu Dương Vỹ Tụng. Vỹ Tụng là người thành phố, hơn Lệ Phương mấy tuổi. Lệ Phuong vào công ty đều do anh ta sắp xếp công việc. Thấy cô khóc liền hỏi có chuyện gì. Lệ Phương thút thít kể toàn bộ sự việc cho anh ta nghe. Nghe xong, anh ta coi lại tờ thiết kế một lượt rồi nói với cô: “Em à, kiến nghị của em rất đúng, cứ theo cách em sửa mà làm, có gì anh chịu”.

Có người ủng hộ, Lệ Phương trong lòng cảm thấy được an ủi, tạm thời tươi tỉnh trở lại. Cô gắng sức gia công sản phẩm theo bản chỉnh sửa của mình.Sau này, cô cũng mấy lần thấy bản thiết kế có vấn đề, kịp thời báo Vỹ Tụng và đều đựợc anh ủng hộ.

Giám đốc công ty sau khi biết được chuyện này, phá lệ cho cô đảm nhiệm việc thiết kế máy móc, lương cũng tăng lên gấp hai.

Lệ Phương trong lòng rất vui, vui vì những gì mình học cuối cùng cũng được dùng ở nơi này. Tất nhiên cô cũng cảm kích trước sự ủng hộ và giúp đỡ của Vỹ Tụng. Cô coi Vỹ Tụng là người bạn đáng tin cậy nhất của mình. Có tâm sự gì cô đều nói cho anh biết, quan hệ giữa hai người ngày càng gắn bó, tình cảm thêm sâu đậm. Khi tình cảm hai người đã phát triển thành tình yêu, Lệ Phương nhận được một bức thư nặc danh. Trong thư nói Vỹ Tụng là kẻ không tốt, có vợ con rồi lại còn muốn lừa đàn bà con gái, đúng là kẻ lừa đảo. Thư còn kèm theo hình hai vợ chồng bế con, người trong hình đúng là Vỹ Tụng.

Lệ Phương nhận được tấm hình này vô cùng giận dữ, chửi mắng người trong hình một chập. Vỹ Tụng lại tới căn phòng Lệ Phương thuê tìm cô. Thấy anh tới cô quăng tấm hình trước mặt anh. Vỹ Tụng thấy tấm hình sững người lại, mặt biến sắc. Lệ Phương thấy thái độ anh ta như vậy, biết chuyện này là thật. Cô gằn giọng nói : “ Đứa bé đó dễ thương quá nhỉ, xinh đẹp giống mẹ nó quá nhỉ ”.

Vỹ Tụng cầm lấy tấm hình đột nhiên quay đầu lại, nói với cô: “ Em tin điều này là thật sao, lẽ nào tình cảm giữa hai chúng mình lại không bằng một tấm hình vu cáo này ?. Nói rồi anh từ từ bước tới Lệ Anh. Lệ Anh sợ hãi nói: “ Vỹ Tụng anh định làm gì, anh định làm gì ? ”. Cô vừa nói vừa lùi dần.Vỹ Tụng khích động : “ Tôi thì có thể làm gì, tôi hết lòng hết sức giúp cô như thế, vậy mà cô lại không tin tôi, âm thầm điều tra tôi ”. Lệ Phương vừa phân trần vừa tránh sau bức tường : “ Tôi không có điều tra anh, là người ta gửi cho tôi, thật đấy”. Lúc này, bỗng có tiếng bước chân người đi tới, dừng trước cửa, rồi có tiếng gõ cửa đồng thời gọi to: “ Lệ Phương, có bạn học cũ tới tìm”. Lệ Phương vội vàng đáp: “ Vâng, tới liền, tới liền” bèn nhân cơ hội mở cửa chạy ra ngoài.Lệ Phuong chạy xuống lầu dưới, hoàn toàn không thấy bạn học đâu. Cô tìm khắp nơi một lượt vẫn không thấy. Lúc này cô mới thấy Trương Bân cười cười đi lại phía cô, nụ cười hình như hàm chứa điều gì đó. Lệ Phuong lập tức hiểu ra, bèn đứng yên tại chỗ, đợi anh ta tới trước mặt mới hỏi: “ Vừa rồi là anh gọi tôi?” “ Tôi không gọi, là cô chạy ra” Trương Bân vẫn cười cười nhìn cô.“ Thư, là do anh gửi phải không?” cô hỏi. Trương Bân không đáp mà hỏi lại: “ Cô không tin à? ”. Lệ Phương cũng không đáp hỏi vặn: “ Sao phải làm thế”. “ Tôi không muốn cô chịu tổn thương. Đương nhiên tôi cũng có chút lòng riêng vì tôi thích cô ”. Anh ta nói thẳng. Lệ Phương không biết phải nói sao, sau một hồi suy nghĩ cô nói : “ Cám ơn đã giải vây cho tôi”. Nói xong dợm bước đi. “ Nói cảm ơn tôi rồi, lẽ nào không nể mặt đi ăn cơm cùng tôi, có thể tôi không bằng cô trong công việc nhưng cô đi thế này lại không sợ có người đến quấy rầy à? ”. Lệ Phương lưỡng lự dừng bước: “ Thôi được, ăn ở đâu? ”. Trương Bân cười nói: “ Đương nhiên do cô quyết định”. “Vậy thì đi Hỷ Tương Phùng”.

Sau khi ăn cơm, Lệ Phương không về phòng. Trương Bân đưa cô tới nhà nghỉ ở một đêm. Hôm sau, cô không những đổi số điện thoại mà còn đổi phòng. Đây toàn là do Trương Bân giúp cô làm. Lên công ty làm việc cô đi thật nhanh, không muốn gặp Vỹ Tụng. Có lúc gặp thì cô làm lơ giả như không quen biết, vội bỏ đi không cho anh nói một lời. Vỹ Tụng có đến tìm cô mấy lần nhưng cô chẳng màng, quay người bỏ đi. Tất cả điều này tất nhiên không qua mắt được Trương Bân.

Có một hôm, Lệ Phương thấy Vỹ Tụng đến phòng thiết kế, cô tưởng anh tới tìm, vội tránh mặt. Nhưng anh lại đi thẳng vào phòng Trương Bân, không lâu sau hai người họ cùng nhau đi ra.

Sau khi Lệ Phương hết giờ làm về nhà. Không lâu sau, Trương Bân cũng tới. Lệ Phương có chút giận anh ta sau buổi trưa đi ra ngoài với Vỹ Tụng bèn hỏi Trương Bân hôm nay đi đâu với Vỹ Tụng, còn làm việc xấu gì. Trương Bân nhăn mặt nói : “Hai người cùng công ty, anh ta tới vì việc công, nên không thể không đi, muốn tránh mặt anh ta, chỉ có một con đường là hai đứa mình nghỉ việc sang công ty khác làm.”

Lệ Phương nói: “Chúng mình làm việc ở đây rất tốt mà, lương cũng khá, nghỉ việc tìm việc không dễ đâu. Với lại chúng ta đâu có làm gì xấu, sao phải tránh anh ta. Anh ta lo việc ở xưởng, chúng ta lo việc thiết kế, ít gặp mặt, sợ gì chứ”.

Lúc này, ngoài cửa bỗng có tiếng người nói: “ Anh ta muốn đi vì anh ti tiện, sợ gặp bạn bè”. Lệ Phương nghe giọng của Vỹ Tụng, quay mình mở cửa, sẵng giọng: “ Ai cho anh tới đây ? ”. Vỹ Tụng không thèm để ý tới Lệ Phương, hai mắt nhìn chằm chằm vào Trương Bân:“ Ai để tôi tới đây, hừ. Cô hỏi Trương Bân ấy, là tôi theo đuôi anh ta tới đấy. Lệ Phương không biết có chuyện gì, nhìn Trương Bân đợi anh ta giải thích nhưng anh ta cúi đầu chẳng nói gì.

“Anh ta còn mặt mũi nào nói nữa, hay để tôi nói luôn. Khi cô tới ứng tuyển, thấy cô tôi bèn nhờ Trương Bân nghĩ cách giúp tôi lấy lòng cô. Sau khi việc thành, tôi bằng lòng cho anh ta 10.000 Tệ. Tôi biết cô học thiết kế cơ khí nên mới có chủ ý đưa cô tới xưởng. Anh ta lại cố tình đưa ra bản thiết kế sai để cô thấy, lại không nghe lời cô sửa nó cũng để cho tôi ủng hộ cô sản xuất theo thiết kế của cô. Từ đó làm nổi bật tài năng của cô vì vậy mới được cô tín nhiệm. Tôi cũng đã đưa tiền cho anh ta nhưng không ngờ giám đốc lại biết rồi điều cô đến phòng thiết kế. Anh ta tiếp xúc với cô, cũng thích cô, bèn ngầm viết ra bức thư với tấm hình ấy. Không sai, hình trong đó là tôi nhưng cô gái và đứa bé là chị gái và cháu ngoại tôi.

Tôi chưa từng nghĩ anh ta ti tiện vậy. Hôm đó, khi tôi thấy tấm hình, tức đến nỗi không làm chủ được mình. Sau này tôi nhiều lần muốn giải thích cho cô, nhưng cô không cho tôi một cơ hội nào, chỉ nghe lời ngon ngọt của anh ta, lừa cô xa lánh tôi. Âu Dương Vỹ Tụng tức giận nói.

“Tình yêu của tôi dành cho Lệ Phương là thật, chúng tôi có cùng sở thích, cùng chung tiếng nói, chung công việc”. Trương Bân biện luận.

“Lẽ nào tình yêu của tôi là giả sao ?, Tôi tốn biết bao công sức để chơi thôi à ?”. Vỹ Tụng gào lên.

“Đừng có cãi nhau nữa. Các người toàn loại xấu xa, cút hết cho tôi, cút ngay ”. Lệ Phương cũng gào lên.

Vỹ Tụng và Dương Bân từ từ lủi ra khỏi phòng.

Hôm sau, Lệ Phương xin thôi việc, rời khỏi nơi đã làm cô đau khổ. Cô quyết định trước hết đi chơi cho thư thái rồi về nhà thăm ba mẹ sau đó mới tìm đường khác. Lệ Phương lên tàu về nhà. Trên tàu, cô ngồi lặng lẽ hồi tưởng lại quãng thời gian cô bị Vỹ Tụng – Trương Bân bỡn cợt. “Không, không thể nói là bỡn cợt, nên là…” Lệ Phương nghĩ. Bỗng cô thấy tim đập nhanh mặt đỏ ra, cô mang theo tâm trạng đầy phức tạp về nhà. Lệ Phương vừa bước vào cổng nhà đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho rối bời. Cô thấy Vỹ Tụng đang bổ củi trước nhà.

Lệ Phương chạy xộc tới tức giận nói: “ Âu Dương Vỹ Tụng, đồ khốn nạn, khốn nạn! Anh đến nhà tôi làm gì? ”. Vỹ Tụng bị tiếng la của cô làm cho giật mình, anh cúi đầu cười ngượng ngùng: “ Phương à, em đừng nổi nóng, anh thấy em nghỉ việc, anh cũng nghỉ luôn. Khi tìm đến nhà em thấy em vẫn chưa về, anh rất lo, khôn g biết em đi đâu. Nhưng anh biết em nhất định sẽ quay về, vì thế ở nhà đợi em, hà hà, chúng mình thật có duyên.

“Vô lại, mau cút cho tôi”. Lệ Phương hét lên. Cô làm kinh động mọi người trong nhà.

Mọi người lục tục kéo ra, nói: “ Phương, vào đi con, anh ấy đợi con mấy hôm rồi, con la hét gì thế, chả ra sao cả, người ta từ xa đến đây thì cũng coi như khách, có gì từ từ nói”.Lệ phương nén giận, hằn học nhìn Vỹ Tụng một cái rồi vào nhà.

Vỹ Tụng cũng theo sau, vừa nói mình sai, vừa bông đùa : “ Con trai theo đuổi con gái có ba chiêu là tán, lừa và đểu. Ai bảo em không lấy chồng, lại không có bạn trai vì thế đàn ông mới tán, lừa và đểu em cho tới khi nắm được em trong tay. Phương, anh thề, anh thực lòng mến em, tuy lừa dối em cũng là vì yêu em quá, tha thứ cho anh nhá, đều là lỗi của Trương Bân nếu không hai đứa mình sao chia lìa được, phải không nào”.

“ Vỹ Tùng, anh…., được, anh không đi, tôi đi, sáng sớm mai tôi về lại thành phố, tôi thế nào cũng tránh được anh.

“ Được, em đi, anh giúp em gói gém hành lý”

“ Anh, anh, anh thật tính nằm vạ đây à”. Lệ Phương chỉ tay vào Vỹ Tụng.

“ Không, là để em không đi đấy”. Vỹ Tụng nhăn nhở.

Cứ thế, hai người ở trong nhà tranh cãi mấy hôm, làm náo động mấy hôm cũng lại gây tiếp mấy hôm, cuối cùng cũng chẳng biết ai đúng ai sai, ngược lại thấy hai người cùng nhau ra khỏi nhà, cùng làm việc, cùng nhau cầm chày, ở nhà có đến hơn nửa tháng, rồi lại cùng nhau về lại thành phố.

Ai mà thấy được chiêu xỏ lá này của Âu Dương Vỹ Tụng có công hiệu đến thế. Con gái ơi, thực sự khó mà qua nổi ba chiêu sát thủ cua gái này của đàn ông lắm.

MỤC LỤC – TRUYỆN NGẮN HAY


 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Mười Một 16, 2009 in truyện ngắn hay

 

Nhãn: , , , ,

LY HÔN

LY HÔN

Dịch giả : Nguyễn Mạnh Tùng

Suy đi tính lại mãi, Mai Lan mới đi đến quyết định ly hôn với chồng. Từ khi lấy Dương Tiểu Sơn, cô thật khổ vì chồng. Dương Tiểu Sơn quen thói la cà, cờ bạc, đề đóm không chịu làm ăn gì. Cô đã tốn không biết bao nhiêu công sức khuyên nhủ chồng nhưng Dương Tiểu Sơn vẫn chứng nào tật ấy chẳng thèm chú ý gì đến việc lập nghiệp hưng gia.

Lấy chồng đã hơn ba năm mà mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều một mình cô lo liệu. Mới hai mươi bốn tuổi, có chồng cũng như không, chẳng trông mong gì được ở chồng, sức chịu đựng của Mai Lan có hạn nên cô quyết định đem chuyện ly hôn ra nói với chồng. Nào ngờ, chồng cô rất thoải mái trả lời: “Ly thì ly, đi hết đường núi này thì làm gì chẳng có miếu!”.

Thế là hai vợ chồng dắt nhau đến tòa án huyện.

Vào phòng tiếp hồ sơ của tòa án huyện. Dương Tiểu Sơn khúm núm mời trưởng phòng Đỗ một điếu thuốc lá Song Hỉ và nói:

– Thưa trưởng phòng Đỗ! Chúng tôi muốn được ly hôn.

Trưởng phòng Đỗ mệt mỏi nhận tờ đơn, miệng nói luôn:

– Nộp năm trăm đồng!

Mai Lan giật mình khi nghe trưởng phòng Đỗ nói thế. Tất cả vốn liếng của cô chỉ có một trăm năm mươi đồng. Số tiền đó cô phải dành dụm, tằn tiện mãi mới có, mang đi những mong mua một con lợn giống.

Dương Tiểu Sơn gãi đầu, gãi gáy, anh ta thì một xu dính túi cũng không có. Bao thuốc Song Hỉ kia cũng là vừa mua chịu ở cửa hàng bà bác trong làng.

Trưởng phòng Đỗ mặt lạnh lùng nói:

– Đưa đơn thì phải có tiền, không thì thôi. Về đi! Khi nào có tiền thì hẵng đưa đơn, nghe chưa!

Mai Lan nói với chồng:

– Lệ phí này mỗi người chịu một nửa.

Về nhà, Mai Lan lại cặm cụi chở rau lên phố bán. Tằn tiện mãi mới gom đủ hai trăm năm mươi đồng. Dương Tiểu Sơn thì sáng nào cũng dậy sớm vác thuổng đào lươn, bắt chạch.

Gần nửa tháng sau, họ lại dắt nhau lên tòa án. Lúc ấy, trưởng phòng Đỗ vừa đưa xác nhận ly hôn cho một đôi vợ chồng trẻ khác. Thấy vợ chồng Mai Lan, ông ta lạnh lùng hỏi:

– Việc gì?

Mai Lan vội nói:

– Chúng tôi xin ly hôn.

Cô vừa đưa đơn vừa móc túi lấy ra năm trăm đồng đưa lên bàn. Đỗ trưởng phòng thu tiền và đưa cho cô một tờ khai rồi ông ta lại cúi xuống cắm cúi xem cái gì đó.

Đợi mãi không thấy ông ta nói gì, Mai Lan liền giục:

– Thưa trưởng phòng Đỗ việc của chúng tôi…

Trưởng phòng Đỗ lúc đấy mới ngẩng đầu lên nói:

– Các người cho ly hôn là dễ thế nào? Phải để cho người ta xem xét rồi thụ lý chứ!

Hai vợ chồng lại lủi thủi ra khỏi tòa án. Ra đến cổng, họ lại gặp người đàn ông vừa nãy được trưởng phòng Đỗ giao cho tờ xác nhận ly hôn. Nhìn vợ chồng Mai Lan, anh ta đắc ý nói:

– Đúng là ngon ơ! Hôm qua tôi đưa đơn, hôm nay đã có ngay xác nhận ly hôn.

Mai Lan ngạc nhiên hỏi anh ta:

– Thật vậy à?

Anh ta bô bô:

– Rõ là quê một cục chẳng hiểu gì. Việc ly hôn bây giờ mà không ghép vào đơn hai bông “vua hoa sen” thì có mà đến mồng thất cũng không có giấy xác nhận!

Dương Tiểu Sơn hỏi:

– Tức là bốn trăm đồng à?

Về nhà, Mai Lan lại đi bán rau. Dương Tiểu Sơn lại đi bắt lươn, móc chạch đến tối mịt mới lê cái thân dính đầy bùn đất về. Mai Lan lại thấy vui trong lòng. Anh ta đến tiền ly hôn cũng không có.

Lại nửa tháng nữa trôi qua. Hai vợ chồng lại lẳng lặng lên đường. Dương Tiểu Sơn lưng cứ còng xuống, đau ê ẩm không đứng thẳng lên được. Anh ta gầy rộc đi. Chẳng hiểu sao, Mai Lan cứ chân nọ vấp chân kia trên đường đi. Đi được chừng năm dặm, Mai Lan bỗng nói với chồng.

– Chẳng phải chúng ta đã phí phạm mất hơn nghìn đồng rồi à?

Tiểu Sơn nói:

– Biết làm sao được!

Mai Lan nói:

– Số tiền ấy có thể mua được bốn, năm con lợn giống ấy chứ!

Tiểu Sơn im lặng một lát rồi nói:

– Lại mua lợn về nuôi à?

Mai Lan lại nói:

– Mua được đến ba trăm con vịt ấy chứ lỵ!

Tiểu Sơn giục:

– Đi thôi! Đừng thừa lời nói những chuyện vớ vẩn ấy nữa.

Mai Lan nhìn chồng nói:

– Tiểu Sơn! Hay là mình không ly hôn nữa nhé!

Tiểu Sơn ngạc nhiên nhìn vợ rồi nói:

– Thế là mất toi năm trăm đồng. Rõ là tiếc đứt ruột!

Mai Lan nói:

– Mất năm trăm mà thay đổi được con người anh thì cũng đáng.

Dương Tiểu Sơn bỗng nước mắt tràn mặt, nói:

– Mai Lan! Em tha lỗi cho anh, anh thề sẽ không sống như trước nữa.

Hai vợ chồng quay gót trở về, lòng hân hoan vui sướng theo hướng nhà thẳng tiến.

MỤC LỤC – TRUYỆN NGẮN HAY


 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Mười Một 5, 2009 in truyện ngắn hay

 

Nhãn: , , , ,

CAO LƯƠNG ĐỎ

CAO LƯƠNG ĐỎ

Theo lịch cũ ,mồng chin tháng tám năm 1939 ,cha tôi ,người mang dòng máu thổ phỉ vừa hơn mười bốn tuổi ,ông gia nhập vào đội quân của Tư Lệnh Dư Chiêm Ngao, mà sau này trở thành anh hùng truyền kỳ danh tiếng khắp trong thiên hạ,đi phục kích đoàn xe ô tô Nhật Bản trên đoạn đường Giao Bình ,Bà nội tôi tiễn họ tới đầu thôn , bỗng Dư Tư Lệnh hô : “ Nghiêm ! “, nội liền đứng nghiêm và dặn dò cha tôi : “Đậu Quan , hãy nghe lời cha nuôi nghe con ! “. Ông im lặng cúi đầu không một lời đáp lại .

Đoàn người đi trong đêm mù sương ,bí mật hành quân trên những thửa ruộng cao lương đỏ của quê hương Cao Mật . Ôi Cao Mật ,nơi tôi yêu nhất mà cũng là nơi tôi ghét nhất , mãi sau này lớn lên học hành giác ngộ , tôi mới hiểu ra không nơi nào trên trái đất lại đẹp nhất và xấu nhất như Cao Mật ,cực kỳ siêu thoát mà cũng cực kỳ thế tục , sạch sẽ nhất và bẩn thỉu nhất , anh hùng hảo hán nhất và đầu trộm đuôi cướp nhất ,nơi biết uống rượu nhất và cũng là nơi biết yêu đương nhất , Cao Mật với bạt ngàn cao lương đỏ , huy hoàng ,dào dạt , uyển chuyển và dậy sóng biết bao .

Năm tôi tròn mười sáu tuổi ,cô thiếu nũ vừa xuân thì ,phát tiết dung nhan , thắm màu hoa nguyệt ,buồn rười rượi bước lên kiệu hoa ,dập dềnh trên biển máu cao lương , đỏ như không thể nào đỏ hơn nữa . Cố tôi gả nội tôi cho chủ nộ họ Đơn , về làm vợ thằng con trai độc tự Biển Lang . Tuổi xuân rực rỡ của nội khiến bà khát khao được ngã vào lòng một chàng trai vạm vỡ đàn ông ,giải khuây bao nỗi trầm uất , cô tịch trong chiếc kiệu hoa ô uế này . Nội chịu không nổi cái cảnh tù túng giữa bốn bức màn vải đỏ , với bàn chân nhỏ xíu nhọn tựa búp măng , bà tách mảnh rèm kiệu thành khe hở và trộm ngó bên ngoài , hai đòn cáng kiệu bong loáng đè lên bốn tấm vai bạnh của những người phu kiệu , mà nơi họ bốc mùi mồ hôi chua loét , mùi mồ hôi đàn ông quyến rũ nội , khiến từng vòng , từng vòng sóng xuân lăn tăn ,lăn tăn dậy lên nơi lòng bà , rạo rực lạ thường .. Một trong bốn phu kiệu hôm đó sau này là ông nội tôi , người có tên Tư Lệnh Dư Chiêm Ngao lẫy lừng .

Đám phu kiệu đưa nội tôi ra tới đường cái quan , bao la một cảnh đồng rộng song dài , những thanh niên lực lưỡng bắt đầu nghĩ cách trêu chọc cô dâu , họ chạy nhanh làm cho nội ngồi trên kiệu lắc lư , điên đảo , nôn hết nước xanh nước vàng , bảo họ đi chậm lại thì cả bốn đều thưa rằng , phải vượt qua hang Cóc trước lúc trời tối kẻo có cướp . Nội tôi khóc thút thít không phải vì bốn anh phu kiệu chơi khăm bà , mà vì tới người chồng sẽ động phòng hoa chúc đêm nay – Đơn Biển Lang,một bệnh nhân kinh phong, con trai độc nhất của Đơn Đình Tú , tay bá hộ giàu lên nhờ nấu rượu cao lương , nhẽnao2 bà phải trao than cho hắn , nội tôi càng nghĩ càng khóc thành tiếng khiến phu kiệu Dư Chiêm Ngao động long trắc ẩn và mơ hồ thấy cả một vầng sang ngày mai . Đoàn người vừa đến hang Cóc thì quả nhiên có cướp , một tay thổ phỉ cao to , lưng mang bao vải đỏ cồm cộm những tiền là tiền , hét lớn : “ Mãi lộ ! “ . Đám phu kiệu vâng lời có bao nhiêu dốc hết để tìm cách thoát nạn . Nhưng tên cướp vén màn vải gọi nội tôi bước ra và hạ lệnh : “ Đi theo tao xuống ruộng cao lương kia ! “ . Nội thản nhiên , cương nghị và liếc nhìn phu kiệu Dư Chiêm Ngao . Hiểu ý người đẹp , họ Dư bất thần song phi đá lăn tay thổ phỉ , đoàn người xô tới bóp cổ hắn chết tươi . Dư Chiêm Ngao dìu nội lên kiệu , họ cười với nhau thật huy hoàng và cao quý , bà xé toang màn kiệu , tự do hít thở không khí , tự do ngắm tấm lưng trần lực lưỡng đàn ông của Dư Chiêm Ngao ,người mà cháu chắt chúng tôi đang ngày đêm hương khói phụng thờ …..

Cha tôi như một liên lạc viên dẫn đoàn quân luồn giữa ruộng cao lương ,tay ông luôn nắm chặt khẩu sung lục to quá cỡ đeo lủng lẳng bên hông .Họ đến nơi phục kích thì cũng vừa đàng đông ửng hồng ,nhưng trên con lộ chưa thấy một chiếc xe nào của giặc cả . Dư Tư Lệnh bảo mọi người hãy tạm nghỉ trong ruộng cao lương và nói với cha tôi :” Đậu Quan,quay về nhờ mẹ làm cho ít bánh , khoảng trưa thì đem ra và dặn mẹ con cùng đi nữa nghe “ . Cha tôi chạy một mạch tới nhà , ông ôm lấy nội , người con gái hoàng hoa thời ấy nay đã là thiếu phụ phong sương , “ Mẹ , cho nhiều trứng vào bánh nhe “ . “ Ừ ,bọn giặc vẫn chưa đến à ? “ “ Chưa mẹ ạ ,Dư Tư Lệnh dặn mẹ gánh bánh ra cho ông và binh lính đó “ .Xong nhiệm vụ ,cha tôi chạy như bay về bên Tư Lệnh báo cáo : “ Trưa nay nhất định có bánh “ > Nói chưa dứt lời thì cha tôi phát hiện từ xa bốn con bọ hung sắt bò trên đường lộ ,ông kêu lên : “ Tư Lệnh xem kìa , xe giặc “ .

Nội “ nhận lệnh “ và liền hô hào con nhào bột làm bánh , đúng giờ hẹn bà vận chiếc áo màu đỏ thắm , trên vai kĩu kịt một gánh những cái bánh còn nóng hổi , thoăn thoắt hướng về cầu đá ,nơi Tư Lệnh đang chờ . Từ ngày đi lấy chồng , nội tôi vẫn giữ được vẻ yêu kiều của thiếu nữ , công việc nặng nhọc chẳng mấy đến tay cho nên gánh bánh khao quân đã hằn lên vai nội một vệt bầm khá sâu , màu tím đỏ ấy là biểu trưng cho hành vi anh dũng kháng Nhật mà nội mang theo khi từ giã cõi đời .

Đoàn quân tập trung hỏa lực nhắm vào xe giặc đang tiến dần tới điểm chết , nhưng bỗng có tiếng sung nổ , đạn từ chiếc xe đi đầu nã ra , cha tôi ngoái nhìn và trông thấy nội như cánh bướm hồng chấp chới , ông chưa kịp kêu lên : “ Mẹ …” thì nôi đã ngã nhào .Cha tôi vọt khỏi ổ phục kích chạy về phía nội , Dư Tư Lệnh đành cho nổ sung tiêu diệt đoàn xe . Mặt nội úp xuống đất , máu đỏ như màu rượu cao lương ọc trào lên từ hai lỗ đạn trên lưng . Cha tơi lật người nội trở lại , dung mạo vẫn đoan trang , mái tóc vẫn óng mượt , phẳng phiu dưới hai cái kẹp sừng , vài hạt cao lương bay đậu xuống đôi môi của nội . Cha tôi đặt nội nằm trên những thân cao lương , nhì miệng nội dần dần biến sắc , cha nấc lên từng tiếng . Nội thì thào : “Cha con đâu ? “ , “ Cha nào hở mẹ ? “ , “ Dư Tư Lệnh , cha nuôi ấy “ , “ Ông đang đánh giặc ở đằng kia “ , “ Người đó mới là cha đẻ của con …” ,Cha tôi gật đầu , lặng nhìn phút lâm chung của nội . Hai phát đạn từ sau lưng xuyên qua bầu vú , bộ ngực trắng nõn của bà giờ đã rực hồng , bà vui sướng trông rõ những bong cao lương đung đưa ,trông rõ khuôn mặt người con trai , tác thành bởi một cuộc tình thắm đỏ như cao lương quê hương , bà mỉm cười e ấp và có vẻ như thẹn thùng xấu hổ nhớ lại quá vãng thật ngọt ngào và đẹp đẽ …

Đơn Biển Lang quả đã mắc bệnh kinh phong , hai đêm ở nhà chồng nội tôi thức trắng với con dao trong tay , sang ngày thứ ba cố tôi say túy lúy dẫn nội về , bà giận lắm . Nội tôi ngồi vắt vẻo trên mình con la , vừa rẽ qua quãng đường cong thì một bóng đen bỗng ào ra , bồng nội chạy mất hút vào ruộng cao lương ken dầy như rừng rậm . Nội không còn sức lực nào mà vùng vẫy nữa và bà cũng chẳng muốn vùng vẫy làm gì , thậm chí còn quàng tay qua cổ bong áo đen để người ấy bồng bà nhẹ nhàng , thoải mái hơn .Ba ngày sống giữa rừng cao lương , nội tôi như qua một giấc mơ , thấm đậm lẽ đời nhân thế .Người ấy tháo tấm vải đen che mặt , hiện nguyên hình , nội thầm kêu lên trời ơi và nước mắt lưng tròng vì sung sướng . Chàng cởi tấm áo ra làm chiếu , chân đạp mấy cây cao lương rạp xuống làm giường , rồi nhẹ nhàng bồng nàng đặt lên đó , nàng nhìn chàng vạm vỡ , cường tráng ,bỗng ngây ngất trong lửa tình rạo rực dồn nén mười sáu năm qua , chàng mạnh bạo lột mọi xiêm y và nàng mãn nguyện hưởng niềm khoái lạc .Họ yêu nhau như vậy suốt ba ngày liền và cha tôi chính là kết tinh của cuộc tình cuồng nhiệt , thống khổ đó . Sau ba ngày đêm ái ân tột đỉnh , ông bà tôi chia tay nhau , ông đưa bà ra đến bờ đường và thoắt một cái đã biến mất giữa muôn trùng biển máu của cao lương đỏ … để hôm nay trở thành Dư Chiêm Ngao trở về nhận con và thăm lại tình nhân .

Còn nội , nội vẫn nằm đó trên đệm cây cao lương như mười mấy năm trước , nhưnh đã mệt lắm rồi .,phải chăng cái chết đang dần tới ,phải chăng ta không còn có thể nhìn thấy trời này , đất này nữa sao , thế còn con ta , người tình của ta ? Hỡi Trời , người nào có dạy con trinh tiết là gì , chính đáng là gì , thế nào là lương thiện , thế nào là ác tà ,con chỉ hành động theo cách nghĩ của con .Con yêu hạnh phúc , con yêu sức mạnh , con yêu cái đẹp , than này là của con , con có quyền làm chủ nó , con không sợ phạm tội , con không sợ trừng phạt , con không sợ rơi xuống mười tám tầng địa ngục của Người . Nhưng con không muốn chết , con muốn sống ,con muốn nhìn thế giới này …

Nội tôi vẫn không rời mắt những ngọn cao lương đỏ , đung đưa ,mông lung , chúng kỳ ảo ,chúng rên la ,chúng kêu gọi có lúc như người thân , có lúc như ma quỷ ,như đàn rắn quẩn quanh người nội , chúng cười , chúng khóc , xanh đỏ trắng đen biến hóa khôn lường … Cha tôi chạy nhanh về phía Dư Tư Lệnh , hốt hoảng , thất thanh : “ Mẹ nhớ cha , cha ơi “ , “ Con ngoan của ta , hãy cùng cha diệt nốt mấy thằng chó đẻ này đã “ .Trận mạc tan khói sung , cha con vội chạy tới bên người thiếu phụ thì bà không còn sống nữa , nhưng khuôn mặt vẫn rạng rỡ cao quý dành riêng cho tình nhân cao lương đỏ , ông nội tôi vuốt mắt bà ,rồi chặt ngã bao cây cao lương phủ đầy lên thi thể người quá cố .

Nắng chiều chiếu xiên qua chiến trường , dưới kia dòng sông một màu đỏ , trên này cánh đồng cũng đỏ bởi ruộng cao lương . Cha tôi tha thẩn nơi bờ đê , cúi nhặt chiếc bánh và đưa cho nội , “ Cha ơi , cha ăn đi , bánh của mẹ con làm cho cha đó “ . Tư Lệnh Dư Chiêm Ngao cắn từng miếng bánh hòa với dòng lệ tuôn trào , lần đầu tiên người anh hùng đã không cầm được nước mắt .

MẠC NGÔN ( Quản Mô Nghiệp )

MỤC LỤC – TRUYỆN NGẮN HAY


 
3 phản hồi

Posted by trên Tháng Chín 23, 2009 in truyện ngắn hay

 

Nhãn: , , , , , ,

CHUYỆN CỦA MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ VÀ MỘT NGƯỜI NỬA NGƯỜI ĐÀN ÔNG

CHUYỆN CỦA MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ VÀ MỘT NGƯỜI NỬA NGƯỜI ĐÀN ÔNG

1 .

Tiểu đoàn trưởng Trần Hoài Hải tiến lên phía trước trận địạ xuất phát của đại đội chủ công và quan sát . Lảo Sơn ,chiến sĩ thông tin báo cáo của anh , viên tham mưu do bộ tư lệnh trung đoàn cử tới để hiệp sức chỉ huy đã đến .

Anh quay đầu ngoái nhìn và bỗng kinh ngạc vì đó là viên tham mưu huấn luyện La Nhất Minh mà anh không muốn xáp mặt .Hoài Hải vọng lại Đại Thanh Sơn phía sau lưng mình , trạm cứu thương trung đoàn đóng quân nơi ấy , và cô ta , cô ta chắc cũng đang ngóng trông anh ? Mười lăm năm trước , Trần Hoài Hải và La Nhất Minh cũng mặc quân phục một ngày . Tình cảm và tuổi quân của họ cùng nhau trưởng thành , phát triển . Nhưng đến hôm nay , Hoài Hải mới phát hiện ra rằng , quá ư tín nhiệm , quá ư hiểu biết lẫn nhau cũng là một sai lầm . Tình hữu nghị khi đã leo lên đến tột đỉnh thì bạn bè sống với nhau , tiếp xúc với nhau quả là vô vị .Bạn là mình , mình là bạn , sống với bạn , sống với bạn của bạn đều tự nhiên thế cả . Anh và nhũng người như anh đều không bị rang buộc gì tất .

Trần Hoài Hải chưa kết hôn . Người mà anh tiếp xúc nhiều nhất , hiểu nhau nhất trong những phụ nữ quen biết chính là vợ của bạn . Hôm ấy La nhất Minh lên sư đoàn bộ dự hội nghị , lúc ăn trưa , Trần hoài Hải đã lục tìm món ăn gì ngon nhất và cô ta đang nấu món ăn đó cho anh .Một hạt bụi bay váo mắt cô ,cô nhờ Hoài Hải :

– Giúp em với anh ! – Hoài hải vén mi mắt cô lên và thổi mạnh , anh có vẻ lung túng và tự nhiên đỏ mặt khi ở ngoài ô cửa sổ thấp thoáng bóng người .

Và một đề tài bàn luận vô cùng lãng mạn đã ra đời , mỗi ngày mỗi thêu dệt , càng hoàn chỉnh càng đẹp đẽ , chàng ôm hôn đôi mắt nàng.Sự thể nào như vậy , nhưng giả thử có thật đi nữa thì đề tài này đâu sánh bằng một câu chuyện khác .

Vợ của La Nhất Minh thực sự thích anh ta .

Có thể như vậy không ? Bạn bè và thượng đế là những thần thánh không được xem thường . Vợ bạn phải long mình , ấy là lúc thần thánh bắt đầu xuống giá , hơn nữa , mình phải lòng vợ bạn , thì thần thánh kia quả là mốc meo .

Nhưng anh ta cũng rất tề phía thích cô ấy kia mà .

Cô ấy chính là vợ của La Nhất Minh . Liên tục quay lưng về phía sau , nhìn lên Đại Thanh Sơn . Cũng như ta , La Nhất Minh giờ này đã trở thành một ứng viên tử vong . Anh ta đã nghe lời đồn đại ấy chưa ? Rất có thể là chưa . Người đời thường nói những ông chồng bị lừa hay trốn vào trong trống , ai lừa La Nhất Minh ? ta chăng ?

2.

Liên tục bốn đợt xung phong của đại đội củ công đều thất bại , không một người lính nào sống sót trở về , họ đều gục ngã ngay ở sườn núi .Trần Hoài hải nhận định rằng , tất cả chiền sĩ của anh đã trúng đạn ở phần ngực . Những quân nhân thời Tần Thủy Hoàng cùng có một nhận thức , bị thương sau lưng là một nỗi nhục đối với người lính , Trần Hoài Hải thật sự tôn sùng quan điểm đó .

Cuộc chiến đã tới điểm tận cùng của sự tàn khốc , cán bộ từ cấp đại đội trở lên chỉ còn lại ba người : Trần Hoài Hải , La Nhất minh và quyền cán sự mà trước trận đánh Phòng Chính Trị cử xuống . Số chiến sỹ còn lại không là bao , nhanh chóng tập kết co cụm nơi chiến hào , ai sẽ dẫn đầu chi đội cảm tử này xung phong tiến lên , tiêu diệt địch ? Trần Hoài hải muốn nhận nhiệm vụ , nhưng không thể được , sứ mạng của anh hiện nay vẫn chưa phải là xung phong , quyền cán sự cũng thế , cán bộ chỉ huy quân sự vẫn còn , nhẽ nào lại dám đẩy một cán sự chính trị tiến lên trước ?

Nếu nói như vậy thì lần này đến lượt Nhất Minh . Nhất Minh ? Hoài Hải do dự, không phải đã có kẻ đàm tiếu : Rồi hãy xem , hắn sẽ dung mọi cách để chiếm đoạt người đàn bà ấy về tay mình . lại có người quả quyết : Nhất Minh thật hẩm hiu đen đủi , và giờ này họ sẽ nói sao ? Hoài Hải nghĩ ngợi và đau đớn vô cùng ,nhưng đây là chiến trường cơ mà . Anh ta phải chết , kể cũng oan uổng , vợ anh ta không yêu anh ta , yêu người khác ,thế mà anh ta cứ mê si tưởng là mình đang được yêu . Trần Hoài Hải bỗng cảm thấy tự mình đã có thể lý giải một cách sâu sắc tâm tình người Nga ở thế kỷ trước: Đừng nhắc đến Puskin nữa , cái chết nhà thơ khiến tất cả chúng ta đều nhận rõ lỗi lầm của mình đối với ông .

La Nhất Minh đang nheo mắt ngước nhìn đỉnh núi cao nhất của Lão Sơn – một ngọn núi đỏ au , thần sắc thật thê lương .Nhất Minh có khuôn mặt hấp dẫn như con gái , và lát nũa thôi khuôn mặt ấy sẽ không còn chút sinh khí mà vĩnh viễn ngửa nhìn trời xanh .

Thời gian gần đây , Trần Hoài Hải luôn bị dày vò bởi tâm trạng mắc lỗi chịu tội với bạn bè , anh biết người đàn bà đó đã chiếm một vị trí như thế nào nơi tâm khảm Nhất Minh và trong mớ bung xung đó Hoài Hải có hơi giận cô ta , vì cô ta phải long mình và tự giận mình , vì mình cũng phải long cô ta. Sau mỗi lần giận hờn như vậy ,anh tự nhạn thấy mình vùa nợ Nhất Minh một cái gì đó .

Đã nhiều lần Tần Hoài Hải định bạo gan nói chuyện này cho La Nhất Minh biết , nhưng hễ xáp mặt nhau là chủ ý lại thay đổi . Không phải Hoài Hải thiếu dũng khí , mà không nỡ làm như vậy , vì anh không muốn mình là người đứng ra đọc bản án tử hình cuộc hôn nhân của họ .

Trước khi vượt khỏi chiến hào xung phong lên Lão Sơn , anh cảm thấy không thể không nói , bởi ra giữa sa trường , rất có thễ cả hai sẽ vĩnh viễn nằm lại đó , bởi Hoài Hải chưa mở miệng thì Nhất Minh đã báo cho bạn bè là cô ấy đang mang thai , Nhất Minh vùa nói vừa sung sướng đến run người , khiến Hoài Hải ruột đau như cắt .

3 .

Đợt xung phong thứ năm bắt đầu , viên cán sự do phòng chính trị cử xuống vẫy sung cầm quân , Trần Hoài Hải giữ La Nhất Minh ở lại , đẩy viên cán sự chính trị tiến lên trước một bước . Hoài Hải nói nhỏ với Nhất Minh : Tôi giúp bạn lần này !

Trận ác chiến thật tàn khốc , hơn bốn mươi chiến sỹ áo lên , hò la , xông tới , quyết chiếm cho được đỉnh núi , đã nhiều người phải gục ngã ,nhưng viên cán sự cùng một vài chiến sỹ lại vươt5 tới chiến hào của địch .Trần Hoài Hải đang định bụng dẫn toàn bộ binh lính còn lại thừa thắng xung phong diệt địch ,thì bỗng những tiếng la hãi hùng vang lên , anh nhìn về phía Lão Sơn và một cảnh tượng làm cho máu trong toàn thân anh đông cứng . Địch quẳng lên cái xác người từ chiến hào của họ , lăn trên sườn núi ,đó là viên cán sự , tiếp theomột vài xác nữa cũng bị quẳng như vậy .

Mắt Trần Hoài Hải đỏ hoe , anh bật khóc .

Dưới chiến hào , những người lính lại tập kết , co cụm , Hoài Hải hiểu rõ rằng ,đây là trận cuối cùng nếu không tiếp tục xông lên thì hơn hai mươi chiến binh này cũng bị tiêu diệt và anh sẽ là người chết đầu tiên . Trần Hoài Hải đã hạ một mệnh lệnhmà bản thân anh cũng cảm thấy cảm động và khẳng khái , cử La Nhất Minh lui về tuyến sau báo cáo tình hình với sở chỉ huy trung đoàn .Anh muốn cho Nhất Minh được sống .

Bỗng đằng kia chiến hào vang lên tiếng sung , tiếp sau là những lời chửi rủa , cãi cọ , ồn ào . Chuyện gì vậy ? Trần Hoài Hải nhào tới . La nhất Minh ở chỗ đó , bàn tay trái nắm chặt cánh tay phải , giữ cho vết thương bớt trào máu , đầu Nhất Minh cúi gục , lãnh đủ những lời xỉ vả của đám binh lính , nhất là anh thương binh quấn đầy băng trên đầu :

– Đồ hèn !

– Đồ phản bội !

– Trời ! La Nhất Minh, tự sát thương ? Thật như vậy sao Nhất Minh ?

Trần Hoài Hải hét lên vì sự ô nhục của người lính , của chiến hữu . Người chiến bại chết một lần , nhưng kẻ phản bội chết đến ngàn lần , thời Tần Thủy Hoàng các nhà quân sự quan niệm như vậy và ngày nay người ta vẫn kế thừa điều răn đó . Trần Hoài hải đã luôn bảo ban chiến binh của mình dừng bao giờ phản bội .Thế mà giờ đâ sỹ quan La Nhất Minh lại vi phạm sự ô nhục ấy , con người này nhẽ nào là bạn của mình trong mười lăm năm qua , Trần Hoài Hải suy nghĩ và cảm thấy bộ mặt hắn thật xa lạ , uổng công anh vừa tỏ lòng xin lỗi hắn , anh có quyền giết hắn , có quyền ra lệnh người khác giết hắn, sinh mạng hắn hoàn toàn nằm trong bàn tay anh , lần đầu tiên Trần Hoài Hải nắm quyền sinh quyền sát như vậy ,nhưng kẻ phản bội sắp bị trừng phạt kia lại là bạn anh, đau lòng lắm , và tự nhiên Hoài Hải cũng cảm thấy nhẹ nhàng , thoải mái , thế mới lạ !

Trần Hoài Hải lại nhớ tới cô ấy . Anh cảm thấy rằng mình đang thuyết giáo nghĩa khí , một loại nghĩa khí hiện đại , mặc dầu quyền uy của anh rất hữu hạn , Trần Hoài Hải hạ lệnh :

– La Nhất Minh , đợt xung phong cuối cùng sẽ bắt đầu , anh phải tiến lên phía trước , nếu anh còn thụt lùi một bước , là tôi bắn , rõ chưa ?

Cũng là ăn đạn, nhưng như vậy tráng liệt hơn nhiều .Hoài Hải quay về vị trí chỉ huy và thầm nghĩ :Tôi lại giúp bạn một lần nữa !

4.

Trần Hoài Hải yêu cầu hỏa lực yểm trợ cho anh và đồng đội xung phong lần cuối , pháo binh điện báo đợi mười phút chuẩn bị .

– Hoài Hải – từ đằng xa chiến hào La Nhất Minh kêu lên tên bạn ,giọng nói nghe thật thảm thương

– Chuyện gì vậy ? Hoài hải bước tới .

– Mình…có lỗi , mình không sợ chết , nhưng cô ấy đã có mang ,mình không thể vứt bỏ mẹ con họ , không thể , không thể , mong cậu hiểu cho mình .

– Câm mồm !

Mày đã phá tan nát gia đình mày , pha tất cả ,không phải vì mày sẽ chết mà là danh dự , danh dự mày biết không ,danh dự còn quý báu hơn cả cuộc sống , mày vì cô ấy, không , mày đã hại nàng . !

Nhớ tới nàng , nhớ tới cô ấy , Trần Hoài Hải lại xốn xang vô hạn .Lần đó cãi nhau với chồng , cô bổ nhào vào phòng anh , ôi cái miệng mếu máo mới dễ thương làm sao , anh khuyên cô :

– Đã yêu Nhất Minh thì em cũng nên nhường nhịn anh ấy chứ .

– Vì sao ? – cô lắc đầu bĩu môi – nhưng anh ấy đâu phải là người tốt nhất – rồi cô đắm đuối nhì anh , và anh cũng hơi nghịch một tí :

– Vậy ai là người tốt nhất ?…

Còn giờ này ,anh muốn nói với cô , rằng chồng em đâu còn là người tốt nhất , có lẽ xấu nhất mới là đúng , hắn hoàn toàn không phải là một gã đàn ông !

Cũng lần đó , trong lời lẽ ngây thơ đáng yêu cô bỗng thốt ra :

– Anh thật dễ sợ – Trần Hoài Hải ngầm hiểu ý tứ câu nói tưởng rất vu

Vơ của nàng và định bụng : Em cũng vậy . Anh sợ cô , và sợ nhất tấm lòng không chân thực của mình ,rồi tự bức mình không được nhìn cô ta , bởi con mắt cũng có thể phạm tội .

Anh cảm thấy xấu hổ , chỉ vì một người đàn bà bình thường mà mất hết chí khí , hy vọng , văn nhã và vẻ nam nhi .

Trời đất chao đảo ,lòng người tựa như tơ vò .

5 .

Lão Sơn mịt mù khói súng ,hàng ngàn trái pháo đã nã xuống trận địa bên địch , sườn núi bồng bềnh như sóng bể . Trần Hoài Hải vẫy khẩu súng ngắn và hét lớn : xung phong ! đứng bên cạnh anh là La Nhất Minh và người lính bị thương trên đầu . Lệnh ‘ xung phong ‘’ vùa dứt , không phải Nhất Minh vọt lên trước mà là người lính kia . Anh ta tiến được hai bước thì khựng lại và như ai đẩy , người lính nghiêng ngả rồi cuối cùng đổ xuống , phần ngực nát tươm . Ấy là lúc một phát đạn vèo qua , La Nhất Minh cũng nhào lên , bất động , súng đã bắn trúng anh …

Nhất Minh , bạn ngã xuống , nhưng ngã về phía trước , nên bạn không bao giờ ngã . Phía sau chúng ta , cả Đại Thanh Sơn đều nhìn thấy bạn đã lao tới đích của thế kỷ và cô ấy phải trông rõ hơn ai hết , bởi nơi đây nàng có đến hai người đàn ông. Bạn ơi ,dù sao thì mình cũng sửa được lỡi lầm , mình giúp bạn khắc họa một hình tượng hoàn chỉnh về bạn biết ngần nào !

Đạn từ Lão Sơn như mưa bão ập xuống , các chiến sỹ của Trần Hoài Hải lần lượt ngã xuống , lao vòng đất mẹ và anh cũng không thể ngoại lệ , vết thương ở đùi trào máu khiến anh chỉ còn cách lết lên phía trước , anh hung hãn như con sư tử mà Hemingway miêu tả , trườn bò một cách khó khăn chực ngấu nghiến kẻ thù đã hãm hại anh . Lại một loạt đạn nữa tìm ngực anh xuyên thủng , mặt Hoài hải úp xuống đất , cuối cùng thì anh mới nhận ra , là mình bất lực mất rồi , không thể xung phong , không thể tiến lên được nữa . Báo cáo trung đoàn trưởng , trung đoàn trưởng thấy đó , tất cả chúng ta đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng , không một ai bị bắt làm tù binh , không một ai là vô dụng , còn em , người mà anh yêu , người đã yêu anh , em hãy nhớ , anh là kẻ ham hố , mỗi một bước đi đầy dục vọng …Trần Hoài Hải hôn mê .

Anh vẫn chưa chết , chưa chiến đấu đến hơi thở cuối cùng , khi tỉnh cơn mê thì nhận ra mình đang đung đưa trên tấm lưng ai đó . Người nào đã cứu anh , không phải toàn quân đều hy sinh rồi kia mà ? Trần Hoài Hải định thần và tim anh như ngừng đập – La Nhất Minh , ngã tong tư thế lhông chết ngay thì cũng trọng thương .

Trần Hoài Hải lại hôn mê và tỉnh giấc với ý nghĩ sợ hãi , dùng tàn lực trườn không lưng La Nhất Minh , lật mình và nhìn hắn từ đầu đến chân , chỉ mỗi vết thương ô nhục trên cánh tay phải mà thôi . Ôi con chuột cống , Hoài Hải lạnh cả người , anh rùng mình :

– La Nhất Minh , ngẩng đầu lên , hãy nhìn đi !

Hãy nhìn đi, một sườn núi chất đầy thi thể !

Vì những con người kia , vì sự hy sinh của họ , Trần Hoài Hải không thể tha cho hắn một lần nữa , anh rút súng . Bạn ơi , sao bạn tệ vậy , bộ mặt thanh tú kia chỉ là một lớp da , bạn cứu tôi , nhưng bạn đâu cứu nổi mình , những gì đồn đại , những gì là ghen tuông , tất cả đều trở thành rác bẩn nơi sườn núi đầy máu và thi thể này , hãy nói đi , nói lời cuối cùng trước khi tôi bóp cò .

La Nhất Minh câm lặng , nhìn Trần Hoài Hải không chút đau khổ , cái chết đã rõ ràng và nổ súng .

6.

Trung đoàn cho quân chi viện , Lão Sơn đã về ta , câu đầu tiên mà trung đoàn trưởng và cán bộ tham mưu hỏi Trần Hoài Hải chỉ là :

– Tại sao anh lại giết La Nhất Minh ?

– Hắn phản bội , tự sát thương và giả chết

– Tự sát thương sao còn có thể xung phong , ai nhìn thấy anh ta có hành vi đó ? – Mọi người tỏ vẻ nghi ngờ .

– Tôi ! chưa đủ hay sao ? và một người nữa , đang nằm kia nhưng đã vĩnh viễn câm lặng . Các người sẽ nghĩ gì về lời khai trung thực của tôi , chắc là trung đoàn trưởng cho là tôi sắp chết nên mới hỏi nhu thế chăng , thôi hãy chút bỏ bộ mặt bảo mẫu của ông đi .

Trung đoàn trưởng soát người Trần Hoài hải và sờ thấy súng , liền ra lệnh : hạ vụ khí , Hoài Hải thản nhiên rút khẩu súng ngắn , viên sỹ quan tham mưu vội nằm xuống tránh đạn , không , khẩu súng ngắn không nổ phát đạn nào mà chỉ quẳng rơi xuống đất .

Hoài hải đã rõ những gì đang đợi anh . Giúp một người đàn bà thổi bụi vu6ống trong mắt , tình tiết ấy được thêu dệt nên câu chuyện ôm hôn , lan nhanh như thể dòng sông , huống hồ bây giờ giữa thanh thiên bạch nhật đã nã đạn hạ thủ tình địch , thì đâu còn là dòng sông nữa mà trở thành đại dương , trở thành hồng thủy ,trong biển cả đó ta như mỗi con thuyền , nhớ khi xưa còn có em sóng chèo , nhưng giờ đây giữa nước to gió lớn biết bầu bạn cùng ai ?

Anh lại nghĩ tới cô ấy , có thể vì chuyện này mà anh mất hết tín nhiệm trong toàn sư đoàn , nhưng anh không thể mất em , em đã hiểu anh , em đã hiểu người bị anh giết , hắn không phải là đấng nam nhi , hắn chỉ là một người nửa đàn ông , hãy đến với anh hỡi em yêu , sợ gì hỡi em khi hoàng hôn của thế kỷ đang ập xuống .

Trần Hoài Hải được đưa về trạm cứu thương , anh nhìn cô , cô nhìn anh , ánh mắt thật phức tạp chứ không hề băng giá , khác với mọi người , đó là một điểm xanh lục giữa mùa đông tuyết trắng . Cô bước tới phía Hoài Hải trước bao vẻ mặt dò xét , cùng với hai người hộ lý cô băng bó cho anh . Mũi Hoài Hải nóng bừng . Hỡi em ,tên em đâu phải là Nhược Giả , lòng dũng cảm của em khiến các anh,bao đấng nam nhi phải thẹn thùng ưỡn ngực . Người hiểu anh , hình như mình em , hình như chỉ là em .

Trong khi chờ đợi chuyển về tuyến sau , Hoài hải kể hết mọi tình tiết ở Lão Sơn , cô ngồi yên như một pho tượng , lạnh lùng , câm ngắt ,lắng nghe .Đau những phút giây im ắng như cõi chết ,cô muốn nói nhưng lại ngừng và cuới cùng đành mở miệng :

– Em đang định báo cáo lên thượng cấp , tước trận đánh anh ấy có nói với em rằng ,sẽ dùng cách tự sát thương để rời khỏi chiến trường .

– Thật không em ? – Cô lắc đầu ,và Hoài Hải tự cảm thấy mình đã nhục nhã vô cùng , anh hét lên :

– Em làm gì thế ,những gì anh nói em tin không ?

– En tin – Trong ánh mắt nàng ,chàng thấu tỏ một câu trả lời hoàn toàn khác .

Hoài Hải hoảng loạn . Trên chiến trường máu chảy thành sông, xương chất thành núi mà anh chẳng sợ hãi, lòng anh mới thực sự mông lung ,bởi giữa đại dương bao la này anh không có một ai sóng chung mái chèo . Em cũng như mọi người mà thôi , trong cái giống nhau chỉ hàm chứa một chút khác biệt . Em yêu anh , nhưng không hiểu anh , người hiểu anh , chỉ mỗi mình anh. Hoài Hải ngước nhìn trời xanh ,dòng lệ tràn ra từ hai hốc mắt sâu thẳm .

LƯU Á CHÂU

MỤC LỤC – TRUYỆN NGẮN HAY


 
 

Nhãn: , , , , ,

ĐẢO QUAN LẠN

Đảo Quan Lạn thuộc vùng vịnh Bái Tử Long, đây là tuyến đảo phía ngoài cùng của vịnh Bắc Bộ, toàn đảo có diện tích 11 km2, trên đó cư dân sống trong 8 thôn làng. Đảo Quan Lạn trải dài theo hướng đông tây, từ chân dãy núi Vân Đồn tới núi Gót với những ngọn núi cao phía đông, tạo nên như bức tường thành ngăn sóng gió từ biển khơi bảo vệ cho cư dân.

q lan 1

Quan Lạn nằm trên tuyến đường giao thông hàng hải quan trọng giữa Việt Nam với Trung Quốc, Nhật Bản, Thái Lan, Philipin… Chạy dọc suốt theo hai bên đảo là những bãi cát dài tới hàng chục kilômét, đây là nguồn nguyên liệu làm thuỷ tinh dường như vô tận của biển cả dành cho con người và là tài nguyên du lịch vô cùng hấp dẫn của vùng. Quan Lạn có rất nhiều loại đặc sản biển quý và ngon như mực, cá chim, cá thu, hải sâm, tôm, sái sùng…

Ngay từ thế kỷ 11, Quan Lạn đã là một trung tâm của thương cảng cổ Vân Đồn sầm uất và thịnh vượng, tàu bè ra vào tấp nập. Hiện nay, trên đảo còn có rất nhiều di tích liên quan tới thương cảng đó. Điều này cũng giải thích vì sao giữa chốn biển khơi mênh mông lại có những ngôi chùa to lớn cùng nhiều di chỉ khảo cổ đến vậy.

Tại đây có ngôi đình Quan Lạn được xây dựng từ thế kỷ 18 tuyệt đẹp, hiện nay vẫn giữ lại gần như nguyên vẹn, các đường nét chạm khắc hoa văn tinh xảo. Bên cạnh đình là chùa Quan Lạn (Linh Quang tự) thờ Phật và bà chúa Liễu Hạnh. Trong chùa còn có tượng cụ Hậu, một người dân địa phương góp nhiều công sức xây dựng chùa. Bức tượng là một bà cụ già Việt Nam tươi tắn, hiền hòa, chất phác đã tạo nên nét độc đáo của chùa. Cạnh chùa Quan Lạn là Miếu Nghè Quan Lạn (miếu Đức Ông) thờ Phạm Công Chính, một người dân địa phương đã tham gia trận Vân Đồn lịch sử chống quân Nguyên và được suy tôn là Vị Thần.

 

MỤC LỤC – DI SẢN THẾ GIỚI


 
 

Nhãn: , , , , , , , , , , , , , , , , ,