RSS

Tag Archives: truyền thuyết

HOA HỒNG GIÁNG SINH

hoa hồng giáng sinh

Tương truyền trong đêm Giáng Sinh có một Trinh nữ chăn cừu đứng khóc thầm ngoài cửa, trong khi thầy phù thuỷ dâng đại lễ ống thần, hương trầm và vàng bạc châu báu trước giường ngủ của chúa. Cô cũng đi tìm đức chúa hài đồng và cô khao khát được dâng các món quà lên Chúa. Nhưng cô quá nghèo và không có gì để có thể dâng chúa. Trong vô vọng cô tìm đến một bông hoa ở vùng quê để dâng lên chúa hài đồng, nhưng cô chỉ tìm thấy những bông hoa chưa nở hoặc không có lá, trong mùa đông giá lạnh.

Khi cô đứng khóc thầm, có một thiên thần đi qua thấu hiểu được nỗi buồn thấm kín của cô, thiên thần bèn dừng lại và chạm nhẹ vào bông tuyết dưới chân cô, bỗng nhiên từ đó mọc lên một khóm hoa hồng mùa đông tuyệt đẹp. Ðó là những bông hoa màu trắng mịn điểm hồng trên đầu mỗi cánh hoa.

Thiên thần nói với người trinh nữ nghèo “chẳng có ống thần chẳng có hương trầm và vàng bạc châu báu nhưng con dâng lên chúa hài đồng tấm lòng thanh tịnh thì còn hơn cả sự tinh khiết của những cánh hoa hồng này” nghe vậy người trinh nữ kia liền gom những cánh hoa và dâng lên chúa với tất cả lòng thành.

MỤC LỤC – Ý NGHĨA CÁC LOÀI HOA


 

Nhãn: , ,

TRUYỀN THUYẾT HOA RÂM BỤT

hoa râm bụt

Ngày xưa có hai chị em gái rất nhỏ. Chị là Nađi còn em là Naban. Naban bị liệt cả hai chân. Ngày ngày Nađi bày trò chơi với em. Naban rất thích nhìn chị chạy nhảy vui đùa. Nađi thương em lắm và luôn mơ ước có được phép tiên giúp em khỏi bệnh. Ước mơ cứ lớn dần lên và một ngày kia Nađi quyết định đi tìm “phép lạ”. Em đi mãi, đi mãi. Đôi chân bé bỏng phồng rộp cả lên. Nhưng nghĩ tới đôi chân bị liệt của Naban, em lại cố gắng nén đau đi tiếp. Đói khát đã làm em kiệt sức. Em thiếp đi dưới một gốc cây bên đường. Lúc tỉnh dậy, em thấy một cụ già râu tóc bạc phơ ngồi cạnh. Nađi không sợ ông cụ mà còn nói hết ước nguyện của mình với ông cụ. Nghe xong, ông cụ đặt một bàn tay lên đầu Nađi và nói: “Ông có thể chữa lành chân cho em cháu. Nhưng muốn cho em cháu khỏi bệnh cần có hai điều kiện. Một là, khi chân Naban khỏi bệnh thì chính đôi chân của cháu sẽ không còn đi lại được nữa” (ông cụ chỉ thử tấm lòng cô bé chứ không phải như vậy). Vì thương em, Nađi đồng ý tất cả; thế rồi chiếc áo đỏ đã biến thành chiếc dù biết bay đưa hai ông cháu về nhà. Ông cụ chữa lành chân cho Naban rồi biến mất chỉ để lại chỗ mình đứng một hàng cây mát xanh. Hoa nở đỏ thắm. Mỗi bông hoa giống như một chiếc ô nhỏ. Hàng cây xòa cành che bóng mát cho hai em nô đùa.

Các em đặt cho cây là Râm bụt vì tin rằng Bụt đã hiện lên cứu giúp các em.

MỤC LỤC – Ý NGHĨA CÁC LOÀI HOA


 

Nhãn: , ,

CÂY HOA GIÁNG SINH

CÂY HOA GIÁNG SINH

Các cây hoa ngày Giáng sinh có một vẻ đẹp quyến rũ đối với người dân sống ở những vùng khí hậu giá lạnh, bởi vì những bông hoa với sắc màu tươi sáng như bừng thắp niềm vui giữa mùa đông băng giá. Truyền thuyết kể lại rằng những loài cây và hoa quý hiếm nở trong tuyết trắng ngày lễ Giáng sinh, chỉ một đêm thôi cũng mang lại niềm tôn kính đến trong ngày Chúa giáng trần.

ở Bắc và Trung Âu, theo phong tục, hàng năm vào ngày lễ Giáng sinh người ta thường bẻ một nhành cây đem về nhà và tưới nước để giữ cho cây luôn tươi xanh, đồng thời cây được để trong một căn phòng ấm áp. Kỳ lạ thay, những cây hoa nở rộ, đua nhau khoe sắc vào đúng ngày lễ Giáng sinh. Một loài hoa được yêu thích của ngày lễ Giáng sinh là hoa hồng, còn được gọi là bông hoa tuyết hay bông hồng mùa đông. Những bông hoa màu hồng chỉ nở rộ tại phía Bắc và Trung Âu

Cây trạng nguyên là loài hoa Giáng sinh ở các nước vùng Bắc Mỹ. ở Mê hi cô, người ta gọi nó là loài hoa của đêm linh thiêng. Với lá màu đỏ và hoa màu vàng, loài hoa này mang tên người Mỹ đầu tiên đưa nó về trồng, đó là ông Poinsett.


TRUYỀN THUYẾT VỀ CÂY TRẠNG NGUYÊN

hoa trạng nguyên

Vào một đêm Giáng Sinh, có một cậu bé nghèo tên là Pablo, vì không có quà Giáng Sinh dâng lên chúa nên cậu rất ngại không dám tham dự lễ mừng Giáng Sinh cùng các bạn và gia đình tại nhà thờ. Mặc dù vậy, để tỏ lòng thành kính trước Chúa cậu đã quyết định quỳ ở ngoài nhà thờ và cầu nguyện tại đó. Bỗng nhiên, một cây tuyệt đẹp mọc lên ngay chỗ cậu quỳ và cậu vô cùng ngạc nhiên trước điều kỳ lạ đó. Cây hoa nhỏ xinh với những chiếc lá màu đỏ được xếp đan xen nhau như những ngôi sao và những bông hoa màu vàng nở rộ giống như ánh nắng chan hoà là món quà của thượng đế ban cho cậu bé để dâng lên chúa Jesus trong đêm Giáng Sinh.

Cây trạng nguyên xuất hiện đầu tiên là một loài cây mọc hoang dã ở Mexicô. Cứ vào tháng 12 hàng năm đỉnh của những tán lá xanh huyền bí của cây đổi thành đỏ và do đó người ta gọi nó là “Hoa của đêm linh thiêng”. Vào thập kỷ 1830, một nghị sỹ, nhà thực vật học tên là Roberts Poinsett mang loại cây này đến Hoa Kỳ, và cũng từ đó người ta đã lấy tên ông để đặt cho loài hoa này, đó là Poinsettia. Ngày nay cây trạng nguyên trở thành biểu tượng của lòng thành kính và luôn xuất hiện trong các mùa Giáng Sinh.

MỤC LỤC – Ý NGHĨA CÁC LOÀI HOA


 

Nhãn: , , ,

HOA BỒ CÔNG ANH

hoa bồ công anh

Loài hoa dại nhỏ bé quen thuộc này không chỉ cực kì hữu dụng trong nhiều món ăn mà còn đối với những mục đích y học. Với năng lực được cho là bí hiểm của nó là những đôi mắt của bạn trẻ đang yêu sẽ sáng hơn hoặc mờ đi với những giọt nước mắt báo trước. Với những cánh hoa vàng, Bồ công anh được chọn để tiên đoán xem “Anh ấy yêu mình” hoặc “Anh ấy không yêu mình” trong trò chơi đếm cánh hoa trong tiên đoán tình yêu. Tuy nhiên Bồ công anh không chỉ xem như lời sấm truyền đối với những vấn đề của trái tim. Vì hoa nở và tàn vào những giờ giấc nhất định nên từ xưa nó đã được những người chăn cừu cô đơn xem nó như một cái đồng hồ.

Tên tiếng Anh của Bồ công anh dường như có nguồn gốc từ cái tên tiếng Pháp. Vì lá của loài hoa này có các khía sâu nên người ta liên tưởng đến hàm răng của sư tử, cho nên nó được gọi là “dent de lion” hay răng sư tử. (st)

Đã vào tháng năm mùa hái hoa

Lũ trẻ tung tăng đùa nghịch ngợm

Dọc hai bên đường hoa nở sớm

Mặc cho bụi cát lá vàng rơi

Là vật làm tin khắp mọi nơi

Hoa nở vàng ươm xao xuyến có

Như những kỳ tình trong chuyện cổ

Cướp biển được vàng chia muôn dân

JAMES RUSSELL LOWELL

Sẽ không thể nào quên

Sau một lần được thấy

Những nụ hôn vàng cháy

Của hoa Bồ Công Anh

Trên má cánh đồng xanh

Ngất ngây và bát ngát.

HENRY WARD BEECHER

Tháng 8

Hoa bồ công anh, loài hoa sau khi nở thì từng cánh sẽ theo gió bay đi xa để tiếp tục sinh sôi. Bạn mạnh mẽ, đầy cá tính và sẵn sàng nỗ lực hết mình để đạt được những mục tiêu đặt ra. Rất giàu tham vọng, can đảm và bướng bỉnh, bạn luôn vươn tới thành công lớn và chẳng ai đặt được giới hạn cho bạn. Màu may mắn của bạn là da cam, đỏ và xanh lá cây nhạt.


Nhẹ bay nhẹ bay

Cánh hoa kia còn đây

Nhẹ rớt nhẹ rơi

Hoa Bồ Công Anh đó

Em ước mong sao tình yêu khẽ trao anh

Hoa trắng hoa bông bay tựa bức tranh.

Nhẹ bay nhẹ bay

Cánh hoa kia vụt bay

Nhẹ rớt nhẹ rơi

Trên cành cây đâm lá

Anh đến bên em nhẹ trao tiếng yêu thương

Hoa đó vẫn bay bay khẽ cười.

da .. di da di da di da …………

Hạt sương đọng trên

Cỏ hoang trên đồng xanh

Cùng đếm từng bông

Hoa Bồ Công Anh đó

Cơn gió kia mang nụ hôn rất thơ ngây

Hoa vấn vương quay quay bên đồi …

Cùng nhau xòe bàn tay ra hứng từng cánh Bồ Công Anh

Anh chạy đi tìm mua thu cỏ xanh

Cánh hoa vẫn cứ xoay xoay bay bay

Mang tình yêu tràn đầy …

Nhẹ bay nhẹ bay

Cánh hoa kia vụt bay

Nhẹ rớt nhẹ rơi

Trên cành cây đâm lá

Anh đến bên em nhẹ trao tiếng yêu thương

Hoa đó vẫn bay bay khẽ cười.

da .. di da di da di da …………

Hạt sương đọng trên

Cỏ hoang trên đồng xanh

Cùng đếm từng bông

Hoa Bồ Công Anh đó

Cơn gió kia mang nụ hôn rất thơ ngây

Hoa vấn vương quay quay bên đồi …

Còn đây nghe bên tai tiếng người say tình yêu huýt sáo

Trên cánh đồng xanh xao màu cỏ

Chìm trong hạt sương khuôn mặt anh và em

Chìm trong mưa miền xanh lá cỏ…

MỤC LỤC – Ý NGHĨA CÁC LOÀI HOA


 
%(count) bình luận

Posted by trên Tháng Tám 9, 2009 in Ý NGHĨA CÁC LOÀI HOA

 

Nhãn: , ,

TRUYỀN THUYẾT HOA TỬ ĐINH HƯƠNG BA TƯ

hoa tử đinh hương ba tư

Chuyện xảy ra vào thời mà muôn loài đều vô cùng sợ hãi rồng và phù thủy. Cứ chiều chiều, khi gió bắt đầu thổi ù ù vào các ống máng đầu hồi, tức là lúc có dấu hiệu rồng sai phái mụ phù thủy gieo tai hoạ xuống đầu một người nào đó. Rồng vốn đam mê công chúa. Nhưng rồng thì nhiều mà công chúa lại hiếm. Thế nhưng, loại quỷ này lại không tha cả đám đàn bà, con gái dân thường.

Một đêm nọ, gió xộc vào nhà bà Pécxia. Chuyện gì sẽ xảy ra đây? rõ ràng là rồng đã đến quyến rũ bà mẹ có chín người con trai này. Song chẳng lẽ chín chàng trai cừ khôi kia lại không bảo vệ nổi mẹ?

Các chàng trai quy ước với nhau thế này: chỉ để một người ở nhà canh gác, còn tất cả phải đi làm việc. Các anh lớn thay nhau cầm gươm bảo vệ mẹ. Tám ngày liền trôi qua không gặp chuyện gì trắc trở. Rồi đến lượt chàng út ở nhà.

Chàng đứng ở cổng, canh chừng các ống máng đầu hồi nhà đã lâu không thấy có điều gì khả nghi, nhưng khi chàng định vào nhà ăn trưa thì nghe có tiếng cười vui vẻ ở ngoài vườn. Chàng vội ghé mắt nhìn… chuyện gì thế kia. Chàng thấy một cô gái xinh đẹp, trên ngực cài bông hoa Anh Túc đỏ thắm. Nàng chào mời chàng: “Hãy lại đây với em! Chỉ có điều xin chàng hãy cất gươm đi đã, em không thích loại vũ khí này!” Chàng trai liền rời tay gươm. Lập tức cô gái ré lên, gỡ bông hoa Anh Túc trên ngực đưa cho chàng trai mời chàng thưởng thức hương thơm. Vốn bản tính trung thực, chàng trai vừa đưa bông hoa đỏ ối lên mũi thì lập tức thấy buồn ngủ quá rồi ngã lăn quay ra vườn. Chàng chỉ còn kịp nhận ra tiếng con rồng vừa gầm gào vừa lao đến cướp mẹ chàng bay lên cao. Còn cô gái xinh đẹp thì đã hoá thành mụ phù thủy nổi gió bay đi mất.

Chàng út thiếp đi một lát, lúc choàng tỉnh dậy chàng không biết nên làm gì và nên nói với các anh thế nào? Tốt nhất là nên đi tìm ngay hang rồng. Chàng dắt thanh gươm vào thắt lưng, bỏ vào túi ít lương khô rồi lên đường.

Chàng đi mãi, đi mãi, đến cuối ngày thì chàng gặp một cụ già có vẻ mệt mỏi đang ngồi bên đường, miệng lầm rầm cầu xin:

– Hãy thương người già, hỡi chàng trai, ta muốn xin chàng mẩu bánh mì!

– May mắn là con được gặp già – Chàng út đáp – Xin già hãy cho con biết, già có thấy con rồng mang mẹ con đi về hướng nào không?

Ông già cầm mẩu bánh mì đoạn chỉ tay về hướng Nam. Chàng út rảo chân bước.

Chàng lại mải miết đi cho đến tận cuối ngày, và cũng thật lạ kỳ! – Chàng lại đến chỗ ông già đang ngồi. Ông già nói:

– Con ơi, con hãy đào hố và trồng cho ta một cây táo. Ta muốn ăn táo nhưng không còn sức trồng cây nữa.

Chàng út dùng gư?ơm thoăn thoắt đào hố và trồng xuống đó một cái cây non. Rồi chàng xin chỉ đường cho chàng đi về hang rồng.

Ông già chỉ về hướng Bắc. Và chàng út lại cắm cúi đi cho đến cuối ngày. Thật lạ lùng quá, rốt cuộc chàng lại đến đúng chỗ ông già vẫn ngồi. Ông già khẩn khoản nhờ chàng hãy giết chết con rắn độc đang bò vào túp lều của ông, mà đêm đêm nó thường quấy rầy không cho ông chủ.

Chàng trai xông vào lều, dùng gươm chặt đứt đầu rắn. Chàng xin ông già đừng đánh lừa chàng nữa.

– Ta đã thử thách con ba lần về tính hào hiệp, lòng nhân hậu và thái độ dũng cảm. Con trai ạ, hãy đi về hướng Tây, chính hang rồng ở gần kề đó. Con sẽ phải chiến đấu sống mái với nó. Ta cho con một câu thần chú, giúp con biến hoá theo ý muốn của con. Có điều này phải nhớ: con chỉ có thể biến hoá thành dạng khác được hai lần, lần thứ ba con phải trở lại làm người ngay. Nếu lần thứ ba con biến thành cái gì đó thì con sẽ vĩnh viễn phải chịu số phận như vậy.

Chàng trai nhập tâm câu thần chú và đi về hướng Tây. Chàng cứ đi mãi cho đến khi nhìn thấy một ngọn lửa xanh leo lét trong đêm.

Chàng bóp chặt thanh gươm trong tay và bước về phía ngọn lửa. Nhưng chàng bị sa xuống một bãi lầy. Chàng thấy một người đàn bà lưng gù, trên vai vác một khúc gỗ nặng đi lại phía chàng. Ai thế kia? Phải chăng người đó là mẹ chàng?

Chàng trai lên tiếng gọi, song người đàn bà sợ hãi hét:

– Con ơi, con đến tìm mẹ ở đây mà làm gì! Không một ai sa chân vào cái đầm lầy này mà còn sống trở về! Thà chết một thân mẹ còn hơn là thấy con trở thành nô bộc cho Rồng!

– Không, mẹ ơi – chàng trai đáp – Vì con mà mẹ bị rồng cầm tù. Nghĩa vụ của con lúc này là cứu mẹ. Mẹ hãy ngồi lên khúc gỗ già, con sẽ đọc một câu thần chú, con sẽ biến thành dòng sông đưa mẹ thoát khỏi chốn này.

Hai mẹ con làm đúng những điều đã bàn.

Nhưng khi phát hiện ra nữ nô tỳ Pécxia bỏ trốn, Rồng liền đuổi theo. Dòng sông cứ chảy mãi cho tới khi cập vào một bãi cát mà ở đó nước đã cạn kiệt.

– Mẹ ơi, con sẽ biến thành con ngựa, mẹ hãy cỡi lên lưng con và túm lấy bờm. Con sẽ đưa mẹ băng qua sa mạc cát này – chàng trai nói và biến ngay thành con tuấn mã khôn ngoan.

Ngựa tung bốn vó phi nước đại, Rồng đuổi theo sau, nhưng dọc đường ngựa lại gặp một cái hố vừa sâu vừa rộng chặn ngang.

– Con trai ơi, con phải trở lại làm người ngay và nấp dưới đáy hào này – Người mẹ van xin, song chàng út không chịu nghe.

– Mẹ có chín người con trai, nhưng chín người con chỉ có một mình mẹ – chàng trai đáp – Con sẽ biến thành khóm hoa rậm rạp chắn che, bảo vệ mẹ.

Chàng trai đọc câu thần chú, lập tức trên mặt hào mọc lên một bụi cây rậm có những bông hoa tím thơm ngát. Bà Pécxia vừa ẩn mình trong bụi cây thì đúng lúc con rồng phun lửa phì phì bay qua.

Ðó chính là loài hoa Tử Ðinh Hương Ba Tư. Hôm nay đây, loài hoa ấy đang làm đẹp cho biết bao mảnh vườn.

MỤC LỤC – Ý NGHĨA CÁC LOÀI HOA


 

Nhãn: , ,

TRUYỀN THUYẾT HOA ANH TÚC

hoa anh túc

Theo thần thoại Hy Lạp, hoa anh túc được nữ thần Ceres tạo ra để xoa dịu nỗi đau của mình bằng những giấc ngủ khi đi tìm con gái bị thất lạc là Proserpine. Hai anh em sinh đôi – Hypnos và Thanatos (Giấc Ngủ và Cái Chết) với vương miện có hoa anh túc hay cầm hoa anh túc trên tay. Những biểu tượng đó chứng tỏ rõ ràng là từ xa xưa, người Hy Lạp cổ đại đã nhận thức được rằng một giấc ngủ êm ái gây bởi thuốc phiện có thể dẫn đến cái Chết.

Trong câu chuyện khác về hoa anh túc, một phù thủy ác độc nọ đã hóa phép biến một phụ nữ thành một bông hoa anh túc. Kể từ đó, người phụ nữ phải sống trên cánh đồng với những bông hoa anh túc khác và chỉ được về thăm nhà vào ban đêm. Một đêm nọ, người phụ nữ bảo với chồng mình rằng, nếu anh tìm và hái được bông hoa anh túc của cô thì lời nguyền của phù thủy sẽ không còn hiệu lực. Sáng sớm hôm sau, người chồng đi vào cánh đồng và nhìn thấy hàng trăm ngàn bông anh túc ở đó, tất cả đều giống nhau y hệt. Sau khi chịu khó tìm xem từng bông hoa nhỏ, anh đã rất vui mừng khi tìm được vợ mình – đó là bông hoa anh túc duy nhất trên cánh đồng buổi sớm không bị ướt bởi sương đêm vì tối qua nàng đã ở nhà. Khi anh hái bông hoa anh túc đó, lời nguyền mất hiệu lực và thế là từ đó, hai vợ chồng được sống với nhau thật hạnh phúc.

Ở New Zealand, chữ “Tall Poppy” dùng để chỉ những người nổi trội so với những người khác. Còn “Corn Rose” là tên thời La Mã chỉ những bông hoa anh túc dại, vì chúng thường mọc trên những cánh đồng ngô. Thời Trung Cổ người ta còn gọi anh túc là “Smoke of the Earth”. Người ta cho rằng khói khi đốt cây đuổi được tà ma, xui rủi.

Hoa anh túc được chú ý trong suốt những cuộc chiến tranh của Napoleon vì những bông hoa kỳ bí này nở xung quanh những ngôi mộ mới của những chiến binh tử trận. Sau cuộc chiến 1914-1918, hoa anh túc mọc ngập tràn trên những ngôi mộ ở bãi chiến trường ở Flanders. Người ta nói rằng những bông anh túc mọc lên từ máu đã nhỏ xuống. Nó là biểu tượng để tưởng nhớ những người đã chết trong chiến tranh.

Được chạm khắc vào những chiếc ghế dài trong một số nhà thờ Thiên Chúa giáo, hoa anh túc biểu hiện cho niềm tin rằng chúng ta đang “yên nghỉ” trong khi biết trước về Ngày Tận Thế (the Last Day ?).

Loài thực vật này có đặc tính chữa trị gây mê được dùng trong y học. Morphine và Codeine là hai loại chất gây mê thông dụng chế biến từ anh túc. Cây thuốc phiện cũng đã là nguyên nhân chính của cuộc chiến tranh giữa Anh và Trung Quốc năm 1939. Hàng thế kỷ nay, cây thuốc phiện đã trồng ở Ấn Độ.

MỤC LỤC – Ý NGHĨA CÁC LOÀI HOA


 

Nhãn: , ,

TRUYỀN THUYẾT HOA THIÊN LÝ

hoa thiên lý

Ngày xưa,, có một chàng trai thổi sáo rất hay. Hay đến mức, một con rắn lục mê tiếng sáo của chàng, đã quyết tâm tu luyện cho thành người để giành chàng làm chồng, mặc dù chàng đã có vợ. Lần ấy, sau một chuyến mang cây sáo trúc đi thổi thi và đoạt được giải nhất trở về, vừa đến đầu làng, chàng trai đã thấy người vợ trẻ vừa xinh, vừa hiền của mình ra đón. Chàng vui lắm, đâu biết đấy chính là con rắn lục đã biến thành người và đã giả dông giống y hệt vợ chàng từ vẻ mặt, lời nói đến dáng đứng, dáng đi… Về đến nhà, chàng trai bỗng rụng rời thấy một người vợ thứ hai bước ra… Chàng trai không còn biết ai là vợ thật của mình nữa. Hai người đàn bà trẻ giống nhau còn hơn cả hai giọt nước. Chàng liền tìm đến một ông cụ nổi tiếng là tài giỏi trong việc tìm ra chuyện phải trái ở trên đời, để nhờ giúp đỡ. Nghe chàng nói rõ ngọn ngành, ông cụ nhận lời ngay và cho gọi hai người đàn bà trẻ đến.

-Cụ già lấy vải đen bịt mắt cả hai lại rồi đưa cho hai người ba cái áo có mùi mồ hôi của ba người đàn ông khác nhau và dặn:

-Cứ ngửi đi và cái nào là của chồng thì gật đầu, không phải thì lắc đầu! Cô vợ thật được ngửi trước. Cô vợ giả ngửi sau. Mắt cô vợ giả vốn là mắt rắn nên có thể nhìn xuyên qua vải đen. Vì vậy cô ta liếc nhìn người vợ thật, thấy cô này lắc đầu thì cũng lắc đầu, thấy gật đầu thì cũng gật theo. Thế là cả hai đều đã ngửi đúng được mùi áo của người chồng có tài thổi sáo. ông cụ liền cho mang đến ba bát canh, một bát có vị gừng, một bát có vị hành và một bát có vị lá hẹ. ông cụ dặn:

-Thứ canh nào chồng thích ăn thì gật đầu, thứ nào chồng không thích thì lắc đầu. Sự việc lại diễn ra như lần thử trước. Thấy người vợ thật gật đầu khi nếm bát canh nấu với gừng, cô vợ giả cũng gật đầu theo. ông cụ cho cả hai cùng về, để cụ suy nghĩ thêm. Hôm sau, cụ lại cho mời hai người đến. Cụ để hai người đứng ở hai nơi, không trông thấy nhau nhưng cùng nhìn ra một con đường ở phía trước mặt, cách chỗ đứng khá xa.

-Ta sẽ cho ba chàng trai đi ngang qua đường. Nhận ra ai là chồng mình thì cứ vẫy gọi. Ai gọi đúng chàng thổi sáo tài giỏi thì người đó là vợ thật, ai gọi sai là vợ giả và sẽ phải chịu tội với dân làng. Cô vợ giả lúc đầu lo lắm. Nhưng sau cô ta đã nghĩ ra được một lối thoát. Cô ta định bụng khi nào nghe tiếng cô vợ thật gọi thì cũng sẽ gọi ngay theo. Một người trai trẻ đi qua. Rồi hai người. Cô vợ giả không nghe tiếng cô vợ thật gọi thì cũng im lặng theo. Cô ta mừng lắm. Như thế thì người còn lại đúng là chàng trai thổi sáo tài giỏi. Vì vậy khi chàng trai thứ ba vừa xuất hiện thì cô vợ giả đã vẫy tay và gọi to:

-Anh ơi! Em ở đằng này này! Trong lúc người vợ thật vẫn đứng im. Vì đó vẫn chưa phải là chồng cô . Cụ già liền dẫn chàng trai thứ ba đến trước cô vợ giả và nói:

-Như vậy, cô đã tự nhận cô là kẻ manh tâm đi cướp đoạt chồng của người khác. Chàng trai này đâu phải là người mà cô đã nhận là chồng cô. Rồi cụ lại cho gọi cô vợ thật đến và hỏi:

-Trong ba chàng trai, không có ai là chồng cô sao?

-Thưa cụ, nếu là chồng cháu thì dẫu ở xa trăm dặm, ngàn dặm, cháu cũng nhìn ra! Cụ già liền cho ba chàng trai khác tiếp tục đi qua đường. Đến người thứ năm thì người vợ thật kêu to lên mừng rỡ:

-Anh ơi! anh ơi! Đúng đó là chàng trai thổi sáo tài giỏi. Sự việc đã rõ ràng. Cụ già liền theo lệ của làng, nọc cô vợ giả ra đánh một trăm roi. Nhưng chỉ đánh được chục roi thì đau quá, cô vợ giả đã hiện nguyên hình con rắn lục và bò nhanh vào bụi cây trốn mất . Hai vợ chồng chàng thổi sáo vui mừng lạy tạ ông cụ. ông cụ tươi cười bảo:

-Tìm ra được kẻ gian cho đời là lão vui rồi. Bây giờ lão chỉ muốn được nghe điệu sáo hay nhất của ônh thôi! Chàng trai liền rút cây sáo trúc luôn giắt ở bên mình ra thổi. Tiếng sáo của chàng nghe réo rắt như tiếng chim, của trời, của sông, của nước nhưng nổi lên rõ hơn cả là tiếng của con người vui mừng được sống trong lẽ phải và tình thương. ai nghe cũng ngơ ngẩn say mê… Hai vợ chồng sau đó liền kéo nhau trở về nhà. Họ sống bên nhau đầm ấm vui vẻ. Hai vợ chồng cùng làm ruộng. Lúc rảnh chồng lại đem sáo ra thổi cho vợ và hàng xóm cùng nghe. Ngày hội, ngày Tết, tiếng sáo của chàng càng làm cho mọi người thêm yêu đời và quý mến nhau. Một buổi chiều, người vợ đang gội đầu, người chồng đang thổi sáo thì bỗng có con chim gì thả rơi ở bên chân người vợ một chùm hoa màu xanh phớt vàng có mùi thơm thoang thoảng. Đêm đến mùi hoa càng thơm hơn. Người vợ liền bảo chồng đặt bông hoa bên cạnh cửa sổ để có gió, hương hoa càng bay thơm khắp nhà.

Sáng hôm sau, thức dậy, cả hai vợ chồng đều lạ lùng thấy bông hoa đã kết liền vào một loại dây leo mọc ở cạnh cửa sổ. Và sau đó, không phải chỉ có một chùm hoa, mà rất nhiều chùm hoa khác lại nở tiếp theo. Hoa màu xanh phớt vàng hình giống như ông sao năm cánh, hương thơm dịu ngọt. Loại hoa ấy ngày nay ta gọi là hoa thiên lý. Vì sao lại có cái tên ấy? Các cụ xưa giải nghĩa: Vì tên cô vợ thật là Lý. Còn thiên lý là vì ông cụ có tài tìm ra mọi việc phải trái, đã dựa vào câu trả lời của cô vợ thật mà đặt tên mới cho cô và trêu cô:

-Tên cô từ nay không phải là Lý mà là Thiên Lý. Thiên Lý nghĩa là nghìn dặm, nghìn dặm mà vẫn nhận ra được chồng mình… ! Các cụ còn nói thêm: Cô vợ giả, tuy đã trở lại kiếp rắn lục nhưng vẫn giữ trong lòng mình mối hận đối với cô vợ thật… Vì vậy ai yêu hoa Thiên Lý, rắn lục không thích đâu. Rắn lục thường bò nấp vào các dây hoa Thiên Lý để mổ cắn những ai thích ngắm hoa Thiên Lý, yêu mùi hương Thiên Lý. Nhưng cho đến nay càng ngày mọi người càng quý càng yêu loại hoa có mùi hương rất dung dị và mộc mạc này.

MỤC LỤC – Ý NGHĨA CÁC LOÀI HOA


 

Nhãn: , ,