RSS

Tag Archives: truyện dịch

CHUYỆN CHẲNG LIÊN QUAN GÌ ĐẾN TÌNH YÊU

CHUYỆN CHẲNG LIÊN QUAN GÌ ĐẾN TÌNH YÊU

Thầy giáo Quách sốt cao không hạ . Chiếu điện thấy có vết to mờ bằng nắm tay ở ngay vùng ngực , nghi là ung thư.

Đồng nghiệp vào bệnh viện thăm hỏi . Khi ra về, có người bàn tán xôn xao .Có một người phụ nữ họ Vương từ mãi Bắc Kinh đến Đường Sơn thăm Quách . Chẳng biết chị ta là người thế nào lại là tới thăm thầy Quách . Lại có người nói , người phụ nữ tên Vương Đoan ấy xem ra tình tứ lắm . Từ sáng đến tối , cô ta cứ ngồi trước giường của thầy Quách . Cô ta chăm sóc từng thìa nước , thìa thuốc , thậm chí bưng cả bô. Cứ như vậy thì đủ biết , không phải là quan hệ thông thường . Thế là cứ từ đấy ,hễ có đồng nghiệp tới thăm thầy Quách thì thế nào cũng có chuyện, có liên quan tới Vương . Chuyện Vương cúi sát đầu xuống đo nhiệt độ cho thầy Quách , chuyện Vương quay đi lau nước mắt . Còn có chuyện khi kể ra làm nhiều người phải suy nghĩ . Ấy là chuyện thầy giáo Quách và Vương Đoan , mỗi ngừơi cầm một đôi đũa đùa nghịch bằng cách gõ vào cái cà mèn đựng cơm . Vương Đoan gõ vào mấy cái thì thầy Quách cũng gõ vào bấy nhiêu cái . Cứ khi gõ là hai người vừa cười vừa khóc cứ như mắc bệnh tâm thần vậy .Có người còn phát hiện , những chuyện có liên quan đến hai người thì vợ thầy Quách không hề có một mảy may nào là ghen tuông . Thế là có người ca ngợi thầy Quách có niềm “hạnh phúc vượt trội”.

Mười mấy ngày sau , căn bệnh của thầy Quách thuyên giảm và người ta xác định chính thức , không có khả năng bệnh ung thư . Thế là thầy Quách lại trở về trường dạy học . Có người hỏi chuyện cô gái . Thầy Quách kể lại :Vương Đoan là cô bạn láng giềng. Khi cuộc động đất lớn xảy ra , cô ấy bị vùi sâu trong lòng đất . Trên đó là những tấm bê tông lớn . Người ta đã tìm lấy cây gỗ lớn để đẩy những tảng bêtông lên, nhưng không được .Đành phải chờ xe cẩu tới . Phía dưới Vương Đoan kêu khóc .Cô ấy sợ ,khi xác bố mẹ còn nằm bên cạnh . Trời đã tối , người ta lại xôn xao bàn tán , đất bị lún . Thế là họ lại tranh nhau chạy ra đường tàu hỏa .Cả nhà chỉ còn lại một mình sống sót . Lúc đó mình chỉ biết tới Vương Đoan , còn Vương Đoan thì chỉ biết tin vào mình . lúc đó mình hét vào khe hở những tấm bê tông ở phía dưới : Vương Đoan ơi, đừng sợ . Trời tối rồi đó , mình ở trên này làm bạn với Vương Đoan đây .Bây giờ hai đứa mình mỗi người cầm một hòn gạch nhỏ . bạn gõ mấy cái , mình cũng sẽ gõ mấy cái … Thế là Vương Đoan gõ mấy cái : cạch ,cạch, cạch. Mình cũng gõ lại như vậy. Lâu dần tiếng gõ ở dưới lòng đất yếu đi rồi mất hẳn . Mình cũng buồn ngủ và thiếp đi . Chẳng biết thời gian đã kéo dài bao lâu , tiếng gõ dưới lòng đất lại rộ lên .Mình vội vàng cầm hòn gạch nhỏ gõ đáp lại lời cầu cứu . Vương Đoan xúc động gọi tên mình và khóc nức nở . Ngay hôm sau, xe cẩu tới , Vương Đoan được cứu thoát . Năm ấy mình mười chin tuổi , còn Vương Đoan mới mười một tuổi .

Nghe chuyện ,các đồng nghiệp nữ cảm động chảy nước mắt , còn đồng nghiệp nam thì lặng lẽ ngồi hút thuốc . Trước tình cảnh sống chết hoàn toàn trong sáng này , người ta cảm thấy ngượng ngùng xấu hổ bởi một hạt bụi tự dưng rơi vào khoảng trống trái tim tầm thường của mình .

Tác Giả TRƯƠNG LỆ QUÂN

VŨ PHƯƠNG (dịch từ nguyên bản tiếng Hoa Những truyện cực ngắn hay nhất năm 2000 của Trung Quốc ).

MỤC LỤC – TRUYỆN NGẮN HAY


 

Nhãn: , , , , , ,

Người Mẹ Vĩ Đại – Truyện ngắn

Câu chuyện về người mẹ vĩ đại

Đây là câu chuyện chân thật về gia đình nghèo khổ, khi đứa con vừa bắt đầu đi học thì người cha qua đời, hai mẹ con cùng nhau dìu dắt nhau đi và dùng đống đất đỏ nhè nhẹ phủ lên để tiễn biệt người cha

Người mẹ không đi thêm bước nữa mà ở vậy nuôi dưỡng con thơ. Lúc đó trong thôn chưa có điện, mỗi tối thằng bé thắp ngọn đèn dầu bé tí đọc sách, vẽ tranh. Người mẹ thì từng mũi kim sợi chỉ may vá đan áo cho con. Ngày tiếp ngày, năm kế năm những tấm bằng khen cứ đắp lên vách tường đất loang lổ của họ. Đứa con cứ như ngọn trúc xanh của mùa xuân vụt lên phơi phới, nhìn đứa con cao nhanh hẳn thì đuôi mắt mẹ cũng xuất hiện nhiều nếp nhăn mỗi lần cười khi nhìn thấy con nhận phần thưởng.

Nhưng dường như trời không thương mẹ con họ, khi đứa con vừa thi vào trường trung học của huyện thì mẹ bị bệnh phong thấp nặng. Việc đồng áng làm không nỗi, có khi cơm ngày hai bữa cũng không đủ ăn.Lúc đó học sinh ở trường trung học mỗi tháng phải nộp 30kg gạo. Đứa con biết mẹ không có khả năng nên nói với mẹ: “mẹ, con sẽ nghỉ  học để giúp mẹ làm ruộng”. Mẹ vò đầu con, âu yếm nói: “con có lòng thương mẹ như vậy, mẹ rất vui, nhưng không đi học không thể được, yên tâm. Mẹ sanh con mẹ sẽ có cách nuôi con. Con đến trường ghi danh đi, mẹ sẽ mang gạo lên sau. Đứa con ngang bướng cãi lại, không chịu lên trường, người mẹ bực mình tát mạnh lên mặt con, đó là lần đầu tiên 16 tuổi trong đời bị mẹ đánh như vậy.

Đứa con cuối cùng cũng cắp sánh đến trường,nhìn sau lưng con cứ xa xa dần theo con đường mòn, người mẹ vò tráng suy nghĩ. Không lâu, bếp của trường cũng nhận được gạo của người mẹ bệnh tật mang đến, Bà khập khễnh bước vào cổng, với hơi thở hổn hểnh từ trên vai thả xuống một bao gạo nặng trĩu. Người phụ trách nhà bếp mở gạo ra xem , hốt một vóc lên xem lập tức cột chặt miệng bao lại nói: “ bậc phụ huynh các người thích làm những việc có lợi cho mình.Bà xem gạo nè,có thóc có sạn có hạt cỏ…làm sao mà ăn”. Người mẹ ngượng ngùng đỏ cả mặt, nói lời xin lỗi. Người phụ trách nhà bếp không nói gì thêm mang gạo vào nhà.Người mẹ lại móc trong túi gở  ra mấy lớp vải lấy ra 5 tệ nói với người phụ trách : “đây là tiền phí sinh hoạt của con tôi tháng này làm phiền ông chuyển đến dùm. Ông đùa nói: “thế nào  bà nhặt được trên đường đó à” bà mắc cở đỏ mặt nói cám ơn rồi quay lưng đi.

Rồi lại đến một tháng ,bà nhọc nhằn vác bao gạo đến nhà bếp, người phụ trách nhà bếp vừa nhìn gạo xong thì cột chặt lại, cũng là thứ gạo đủ màu sắc. Ông nghĩ, có lẻ lần trước do không dặn người này rõ ràng, ông nhẹ nhàng từng chữ nói với bà: “bất cứ thứ gạo gì chúng tôi đều nhận,nhưng làm ơn để rịêng ra,cho dù thế nào cũng không được để chung,như vậy chúng tôi không thể nào nấu được,nấu ra thì cơm sẽ bị sượng. Nếu lần sau còn như vậy tôi sẽ không nhận”. Bà hốt hoảng thành khẩn nói: “Thưa ông! gạo nhà tôi đều như vậy cả ,phải làm thế nào?” Người phụ trách đùng đùng nói: “ một sào ruộng nhà bà mà có thể trồng được cả trăm giống lúa như vậy à? thật buồn cười”. Bị la như thế bà không dám nói năng gì,lặng lẻ cúi đầu, người phụ trách cũng làm lơ để bà đi.

Đến tháng thứ ba,bà lại vất vả  vác đến một bao gạo,vừa nhìn thấy người đàn ông la bà lần trước, trên mặt bà lại hiện lên nụ cười còn tội hơn là khóc. Ông ta vừa nhìn thấy gạo bỗng giận dữ quát lớn nói: “tôi nói vậy mà bà vẫn cứ như vậy không đổi. Sao mà ngoan cố, cũng thứ gạo tạp nhạp này, bà xem đi. Lần này mang đến thế nào thì mang về vậy!

Hình như bà đã dự đoán trước được điều đó,bà liền quỳ xuống trước mặt người phụ trách, hai dòng lệ trào ra trên khóe mắt, buồn bã nói: “ tôi nói thật với ông,gạo này là …tôi đi xin đấy, ông giật bén người, hai mắt tròn xoe nói không nên lời.

Bà ngồi phịch xuống đất, lộ ra đôi chân biến dạng, sưng húp… rơi lệ nói: “tôi bị bệnh phong thấp đi lại rất khó, không thể làm ruộng được. Con tôi đòi bỏ học giúp tôi, bị tôi đánh nên trở lại trường học.

Bà cầu xin người phụ trách làm thế nào vừa dấu bà con hàng xóm lại càng sợ đứa con biết được sẽ tổn thương lòng tự trọng của nó. Mỗi ngày trời còn chưa sáng bà len lén cầm cái bao chống gậy đi cách thôn khoảng 10 dặm để van xin lòng thưong của những người khác, rồi đợi trời thật tối bà một mình âm thầm về. Gạo bà xin được đều để chung vào. Tháng kế tiếp vừa mang gạo đến trường bà nhìn người phụ trách, chưa nói mà nước mắt lưng tròng. Ông đỡ bà dậy nói: “thật là ngừơi mẹ tốt,tôi sẽ lập tức đi trình với hiệu trưởng, để trường miễn học phí cho con bà”.Bà vừa nghe xong hốt hoảng lắc  đầu nói: “đừng…đừng…nếu con tôi mà biết tôi đi xin để nuôi nó đi học sẽ làm nó tổn thương và như thế ảnh hưởng đến sự học của nó. Ông hiểu ý bà nói: “à, thì ra bà muốn tôi dấu kín điều này, được rồi, tôi nhớ”. Bà khập khểnh như người què quay lưng đi.

Cuối cùng thì hiệu trưởng cũng biết được sự việc với nét mặt hiền hoà nói: “vì gia đình bà quá nghèo ,trường sẽ miễn học phí và tiền sinh hoạt 3 năm. Ba năm sau , đứa con đã thi đậu vào trường đại học Thanh Hoa. Ngày tốt nghiệp, chiêng trống vang trời, hiệu trưởng đặc biệt chú ý người học sinh có hoàn cảnh khó khăn này và mời cậu ta lên lễ đài. Cậu ta khó chịu nói: “thi đạt điểm cao có rất nhiều, vì sao bảo em lên lễ đài?Lại càng làm mọi ngừời ngạc nhiên hơn là trên lễ đài đỗ liên tiếp ba hồi trống vang dội. Lúc đó người phụ trách nhà bếp cầm ba cái bao đựng gạo của người mẹ lên lễ đài kể câu chuyện Người mẹ đi xin gạo để nuôi con ăn học. Dưới lễ đài mọi người im bặt, Hiệu trưởng nhìn ba cái bao giọng hùng hồn nói: “Đây là câu chuyện ba cái bao của người mẹ đi xin,trên đời này đem vàng cũng không mua được những hạt gạo này, sau đây sẽ mời người mẹ vĩ đại đó lên lễ đài.

Đứa con trong lòng nghi nghi, nhìn lại phía sau xem, thấy ngừời phụ trách dìu mẹ từng bước từng bước tiến lên lễ đài. Lúc đó chúng ta không biết đứa con trong lòng nghĩ gì? Tin tưởng rằng sẽ làm cho cậu ta rung động nhưng không hãi hùng lo sợ. Thế là tuồng kịch tình mẫu tử ấm áp nhất đã được diễn ra. Hai mẹ con nhìn nhau, từ ánh mắt lấp lánh tình yêu thương của người mẹ, vài sợi tóc trắng bay bay trước trán. Đứa con bước đến trước, ôm chầm lấy mẹ và bật khóc, “mẹ…mẹ của con…” trãi qua bao nhiêu năm tháng câu chuyện của mẹ vẫn còn sáng mãi trong truyền thuyết.

Như Nguyện dịch

MỤC LỤC – TRUYỆN NGẮN HAY


 

Nhãn: , ,

Hai Chiec Túi Vải

Hai chiếc túi vải


u2_mecon_429

Anh la một người phạm tội, bị đem vào trại giam cách đây một năm, từ trước đến giờ chưa có người lại thăm anh bao giờ cả. Nhìn thấy người khác, mai người này đến, mốt người kia tới, mang đầy những đồ ăn thức uống, lòng anh khao khác và thèm thuồng và tự hỏi: ” Ba và Mẹ đã quên anh rồi sao?” Thế là anh viết thư cho Ba _ Mẹ với ý muốn được Ba_ Mẹ vào thăm, thư đã đi nhưng từng ngày, từng ngày trôi qua cũng chẳng thấy Ba_ Mẹ. Anh nghĩ họ đã bỏ anh thật. Thế là một hôm anh quyết định viết là thư cuối nếu lần này họ không tới thăm anh, về sao sẽ không bao giờ nhìn thấy anh nữa…

……

Một buổi sáng mùa đông, ngoài trời tuyết đổ như mưa, mọi người đều cuộn tròn nơi tấm chăn, tâm trạng nọi người cũng hòa theo cái lạnh kia, cũng băng giá, cũng tê cứng. Bỗng dưng ngoài cửa trại giam có người gọi: “Tiểu Cương có người đến thăm.Lòng anh khắp khởi vui mừng và kinh ngạc ai lại đến thăm mình trong cài lạnh giá buốt đến tê người này? Bạn bè anh chăng? họ đã không liên lạc với anh từ khi anh vào trại cải tạo…. đang miên man với những dòng suy nghĩ vị Quản trại hét to: ” có Mẹ vào thăm còn không ra nữa ư?”

Chĩ một năm chưa gặp Mẹ thế nhưng anh đã không nhận ra được Mẹ nữa, chỉ mới hơn 40 tuổi nhưng đầu Mẹ đã hoàn toàn bạc trắng, chiếc lưng còng ra,đôi chân toàn là đất ,rươm rướm máu, quần áo rách rưới, người gầy như que tre, hai tay mang theo hai chiếc túi vải. Vừa nhìn thấy anh không đợi anh mở lời, người Mẹ đã ôm chằm lấy con vừa khóc vừa nói: Tiểu Cương! Thư con Ba_ Mẹ đã nhận được, đừng trách Ba_ Mẹ nhẵn tâm mà quên con. Ba con lại lên cơn bệnh Mẹ phải ở nhà chăm sóc và lo thuốc thang”. Chưa nói dứt lời Vị Quản trại bưng ra một bát mì nóng mời bà, Người Mẹ vội đứng dậy và từ chối nhưng Viên quản trị: ” Bố_ Mẹ nhà tôi cũng bằng tuổi cụ, chẳng lẽ để đứa con này mời Mẹ một bát mì không đươc hay sao?” Người Mẹ cuối đầu nhận lấy và quay sang hứơng khác nở một nụ cười sung sướng và mừng như đứa bé dược bánh. Bà ăn rất nhanh như đã mấy ngày chưa được ăn bao giờ.

Đợi Mẹ ăn xong, nhìn thấy đôi chân rướm máu ấy, anh vội hỏi: “Mẹ chân Mẹ sao lại chảy máu? và dép đâu sao không mang?” Người Mẹ ấp úng chưa biết trả lời sao thí vị Quản ngục nói: “Bà ta đi bộ lại thăm cậu đấy”” Anh Ta quỳ xuống ôm lằy đôi chân người Mẹ trong tiếng khóc” Đi bộ? nhà ta cách đây hàng chục cây số sao Mẹ không ngồi xe?” “Đi xe làm chi, đi bộ cũng được, hơn nữa năm nay mất mùa, hoa màu đều thất thoát, đàn gà vịt cũng mắc bệnh chết cả, may con heo cũng không còn, cộng thêm ba con lại lên cơn bệnh, tốn kém không ít tiền, vả lại nhà ta lại nghèo, con đừng tràch Ba_ Mẹ không đến thăm con được…” Vị Quản ngục lau vội dòng nước mắt nhè nhẹ bước ra.

Anh ta cuối đầu trong hai hàng nước mắt ” Còn Ba, bệnh tình của Ba ra sao?” Người Mẹ cuốu đầu im lặng một lúc sau mới bật thành tiếng” Bị mù đôi mắt nhưng con đừng lo, Ba con bảo sẽ sớm khỏe lại và đi thăm con, ông ấy nhắn lại nói con cố gắng cải tạo cho tốt la ông vui”

….

Hết giờ thăm, vị quản ngục tiến vào và nhét vội vào tay người Mẹ một số tiền” Đây là tấm lònh thành của chúng tôi, cụ ngồi xe về nếu không Tiểu Cương ở đây lo lắng và đau lòng lắm!” ” Con tôi ở đây đã làn phiền các vị nhọc tâm tôi làm sao có thể lấy số tiền này được? ” Đây là tấm lòng của chúng tôi, nếu để cụ đi bộ về trong cái tuyết lạnh này, chúng tôi có nhẫn tâm đến vậy không?? Anh ta không nói được thành tiếng và chỉ nghe được tiếng khóc. Vị quản trại tiến đến vỗ về: đừng khóc Mẹ đến thăm phải mừng chứ! xem Mẹ đã đem gì vào này! Vừa nói ông vừa cuối xuống cầm hai túi vải đổ ra, người Mẹ không ngăn kịp.

….

Mọi người đều không khỏi kinh ngạc khi nhìn hai túi vải kia. Túi thứ nhất, toàn là bánh bao, bánh ngọt cái nửa ,cái nguyên nhưng đều cứng như đá, đây là những thứ cụ nhặt được trên đường. Anh ta ngỡ ngàng nhìn Mẹ. Người Mẹ không cầm được nước mằt:” Tiểu Cương đừng trách Mẹ, gia đình ta không còn thứ gì cả” Anh ta như không nghe thấy vội mở túi vải thứ hai ngạc nhiên thấy một hủ cốt vội vàng hỏi Mẹ” đó là cái gì? có phải… có phải..” Người Mẹ ngồi bệch xuồng gần như chẳng còn biết gi lấp bấp hồi lâu mới nói được vài tiếng” Đó là …Ba …con, vì nóng lòng muốn kiếm tiền vào thăm con ông bất kể ngày đêm làm việc đến cật lực quá … nhưng trứớc khi mất ông có một hy vọng là được vào thăm con lần cuối” Anh quỳ xuống ôm lấy hủ cốt trong tiếng nấc nghẹn ngào :” Ba… con …nhất định sẽ cải tạo tốt”. Hai mẹ con ôm chăm lấy nhau, vị Quản ngục bỗng thấy hôm nay trại giam lạnh đến lạ lùng, lạnh hơn cả cái lạnh trời đông .

… …

Ngoài kia tuyết… vẫn …rơi…!

Huệ Thiện việt dịch


MỤC LỤC – TRUYỆN NGẮN HAY


 

Nhãn: , ,